Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Cạm bẫy ngọt ngào

Category: Xã hội, Tag: Tin tức Dư luận,Văn hóa Xã hội

09/27/2008 09:09 am
Cạm bẫy ngọt ngào

Ông bạn già lầu bầu:
- Sáng mắt sáng lòng nhé, tôi sống ngần này tuổi nên tôi dám nói là đồ ăn thức uống mình cứ nhập từ cái bác láng giềng về là có ngày tiêu. Trước còn sợ loại nhập tiểu ngạch do cửu vạn vác lậu về. Nay thì nhập chính hãng cũng chết!
- Này! Cấm bác có tư tưởng phân biệt thị trường nhé, coi chừng…
- Chả phải có cái vụ “sữa sạn thận” này rùm beng nên tôi mới nói leo đâu nhá. Chú chỉ cần nhìn những trái táo, lê để lăn lóc hàng tháng trời ngoài chợ mà vẫn tươi non, rồi một dạo ồn ào cái vụ món dung dịch tẩm ướp chân gà nướng, rồi có viên thuốc gì bỏ vào nồi nước sôi bỗng hoá thành nồi lẩu Thái thơm ngọt, gần nhất là viên thuốc bỏ vào can nước lọc 20 lít hoá thành rượu, đã có mấy chục người ở đồng bằng sông Cửu Long ngộ độc rượu mà chết…
- Thì dân mình nhìn chung còn nghèo, cứ thấy đồ ăn gì đáp ứng tiêu chuẩn “ngon, bổ, rẻ” là xơi, mà cái khoản rẻ thì láng giềng mình là nhất. Đúng là một thứ cạm bẫy ngọt ngào.
- Thế “chức năng” các chú đâu mà không kiểm tra, để người ta nhập ùn ùn cái thứ độc hại về cho dân mình?
- Bác này! “Chức năng” mình người thì ít, việc thì nhiều. Nội lo đối phó với “thù trong” như cá ướp u rê, đậu khuôn có thạch cao, nước tương có chất gây ung thư, giò chả có hàn the, kẹo pha bột đá… đủ tối mắt, hơi sức đâu lo nổi chuyện “giặc ngoài”.
- Tôi đọc báo thấy mỹ phẩm của họ, đồ chơi trẻ em của họ cũng có chất độc hại, thế giới phát hiện và bắt thu hồi rầm rầm…
- Bác lớn tuổi rồi, bác giải thích cho em nghe, vì sao mình biết đồ của họ độc nhiều lành ít mà dân mình cứ buôn, cứ nhập về hà rầm là sao?
Thì chú chả đã nói là dân mình thích “ngon, bổ, rẻ” đấy hả. Người buôn thì thấy rẻ ham lời, người tiêu dùng thấy rẻ ham mua, chú thấy ngon, rẻ ham nhậu…
- Chỉ có điều bổ đâu không thấy, toàn “bổ chửng”…
Thuỷ Ngân – báo Khánh Hoà Chủ nhật, 28/9 

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Muốn trở lại làm TRẺ CON!

Category: Người thân, Tag: Gia đình,Khác

05/29/2008 12:22 pm
Dù vui hay buồn, trẻ nhỏ vẫn là Thiên Thần

anh em 96


Duy 97


Duy - Ha - Linh


H.Toan97


P.Anh 25.11.94


Toan251194


Toan 1 tuoi


Toan Noel 92


H.Toan - P. Anh - ca ngua
Cựu Chiến Binh at 04/23/2009 10:04 am comment
he he anh nhớ rồi hình như ngày xưa gọi tên bố mẹ em là Vấn+Hồng??
Thiềm Thừ at 04/23/2009 01:55 pm reply
Vâng
Cựu Chiến Binh at 04/23/2009 09:59 am comment
con em à??
Thiềm Thừ at 04/23/2009 10:02 am reply
Ảnh chụp cũng lâu rồi, phần lớn là ảnh con em. Thằng trong ảnh thứ 2 là con chị Tuyết. Hai đứa con gái trong ảnh thứ 3 là con cô Vân. 

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008

Đằng sau sự nhã nhặn của ông Ngô Quang Kiệt

Category: nhân vật, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

09/22/2008 03:58 pm
Tôi không định viết lách gì quanh chuyện những người công giáo đòi đất ở Toà Khâm cũ, đòi đất Thái Hà, rồi sẽ đòi khách sạn Láng Hạ như Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt doạ. Chả phải mũ ni che tai, mà vì đã có quá nhiều người nói, quá nhiều người viết, chợ đã đông lắm rồi, ồn ào lắm rồi. Nhưng hôm nay, nhiều người lại đến nhà tôi mời xem, gạ đọc, khuyên nghe ông Kiệt đã nói gì. Thôi thì, sau khi đã đọc văn bản, đã nghe file mp3, đã xem clip, đành viết vài dòng.

Cái giọng nói của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt thật nhẹ nhàng du dương. Cái cách nói của ông thật nhã nhặn, trình bày rất có lớp có lang (khen bác khen cả ngày, nghề của bác mà). Nhưng mà tôi thấy ông dẫn tục ngữ Pháp “những cái tính toán nó đúng mực thì nó mới là những người bạn tốt được” khi nói về “cái hài hoà trong cái mối thống nhất”, cái tình và cái lý. Nói chuyện toàn người Việt với nhau, sao lại dẫn cái tục ngữ Pháp, chẳng lẽ ông không biết một câu tục ngữ Việt Nam về điều này?

Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt nói: “Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân do dân phải có trách nhiệm tạo cái điều kiện đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin.” Mới nghe có vẻ đúng, nhưng thực ra là xảo ngôn. Tự do tôn giáo là quyền của công dân được theo hoặc không theo tôn giáo nào, làm gì có “cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng”. Ý ông là, cái người không có đạo, không theo cái tôn giáo nào thì bị thiệt thòi? Nhà nước bảo đảm tự do tôn giáo là bảo đảm cho công dân được tự do theo hoặc không theo tôn giáo nào, chứ làm gì có cái chuyện nhà nước phải tạo điều kiện cho người dân theo tôn giáo! Khi nói: “Nhà nước vì dân do dân phải có trách nhiệm tạo cái điều kiện đó cho người dân”, chắc ông muốn Chính phủ Việt Nam phải như Chính phủ Hàn Quốc hiện nay, hay chính quyền Ngô Đình Diệm nửa thế kỷ trước?

Rồi ông nói: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam. Đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ. Chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.” Có nhiều người phê phán cái việc cắt cúp, chỉ đăng phát cái câu in đậm ở trên. Rằng, phải đặt cái câu đó trong bối cảnh cụ thể. Rằng, nếu nghe toàn bộ lời nói của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt, sẽ thấy câu in đậm kia chả phải là phỉ báng, chối bỏ đất nước. Nhưng mà đặt cái câu đó trong buổi ông Kiệt gặp Chủ tịch UBND Hà Nội, thấy gì? Thấy cái câu đó nó chả ăn nhập với nội dung cuộc gặp. Nếu không “ném đá” Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt vì cái câu nói đó, cũng không thể biện minh cho ông ấy, rằng nó hàm ý xây dựng.

Cuối cùng, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt nói: “Chúng tôi xin hết sức cám ơn ông Chủ tịch và UBND thành phố Hà Nội đã dành cho chúng tôi một buổi tiếp đón thật là trân trọng và thân tình và hứa hẹn những trao đổi khác. Chúng tôi thấy hy vọng, như thế mới có thể chúng ta hiểu nhau hơn và mới có thể làm cho thành phố Hà Nội chúng ta nói riêng, tiến đến kỷ niệm ngàn năm Thăng Long được vui vẻ.” Ông Tổng Giám mục đã nhắc tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Nhưng dịp kỷ niệm đó có được vui vẻ hay không, nếu nhà nước không trả Giáo hội đất Toà Khâm cũ, đất Thái Hà, đất khách sạn Láng Hạ…? Trong sự nhã nhặn của ông Tổng Giám mục, dường như có sự trịch thượng, và hơn thế nữa! 

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Diamon Bay hay bãi san hô thối?

Category: hoa hậu, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

09/21/2008 04:37 pm
Ông Nguyễn Chiến Thắng - Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Khánh Hòa - xác nhận, Cty TNHH Hòan Cầu Nha Trang đã xin được lấp khoảng 80 ha mặt vịnh Nha Trang để mở rộng Khu du lịch và giải trí Sông Lô (KDL Sông Lô). Theo Cty Hoàn Cầu, khu vực dự tính san lấp là bãi san hô chết, hôi hám nằm trong diện tích 148,77 ha mặt vịnh Nha Trang mà Cty Hoàn Cầu được UBND tỉnh Khánh Hoà cho thuê từ tháng 10/2002.


Khu vực vịnh Nha Trang, Cty Hoàn Cầu muốn lấp

Bãi san hô thối, lạ quá! Chỉ cách đây vài tháng, họ vừa linh đình tổ chức lễ khánh thành Diamond Bay Resort and Golf, tên họ đặt cho KDL Sông Lô. Diamond Bay - vịnh Kim Cương, tại đây có những bãi tắm tuyệt vời, những căn hộ cao cấp, “toà nhà thông minh” dành cho đại tỷ phú Donald Trump…, khu du lịch của bà Tư Hường được lăng xê, quảng bá rùm beng khắp nơi, với những lời ngợi ca, tán tụng tận mây xanh. Vậy mà, bây giờ họ nói, đó là bãi san hô chết, nước cạn rong hôi!
Khu vực vịnh Nha Trang bị Cty Hoàn Cầu lấp chiếm năm 2004
Ngày 9/3/2001, Cty Hoàn Cầu được Chính phủ giao 170,8 ha đất tại xã Phước Đồng, TP Nha Trang để đầu tư xây dựng KDL Sông Lô. Cho đến tháng 7/2008 khi đăng cai tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2008, Cty Hoàn Cầu mới chỉ triển khai xây dựng trên một phần của diện tích được giao, phần lớn còn lại hầu như bị bỏ hoang. Tháng 7/2004, Cty Hoàn Cầu đổ đất lấn hơn 5 ha mặt biển, nhưng chỉ bị Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Khánh Hoà xử phạt vi phạm hành chính về đất đai với số tiền 20 triệu đồng, không bị “buộc khôi phục lại tình trạng đất như trước khi bị thay đổi” theo quy định tại Nghị định số 04/CP ngày 10/01/1997 của Chính phủ. Trước phản ứng của dư luận, UBND tỉnh Khánh Hoà cho biết khu vực Cty Hoàn Cầu lấn biển trái phép sẽ được dùng là nơi công cộng. Tuy nhiên sau đó Cty Hoàn Cầu đã làm tường rào bao chiếm toàn bộ khu này để xây dựng công trình, rồi tiếp tục lấn biển.
Một góc khu vực vịnh Nha Trang, Cty Hoàn Cầu muốn lấp
Khu vực mặt biển ở Sông Lô nằm hoàn toàn trong khu vực bảo vệ I của vịnh Nha Trang, danh thắng cấp quốc gia. Theo quy định của Luật Di sản văn hóa, mọi hoạt động xây dựng tại khu vực bảo vệ I của danh thắng đều bị cấm.

Hiện tại, UBND tỉnh Khánh Hoà chưa trả lời Cty Hoàn Cầu. Có lẽ, ngoài quy định của Luật Di sản văn hóa, UBND tỉnh còn phân vân, nơi Cty Hoàn Cầu muốn lấp là Diamond Bay - vịnh Kim Cương hay bãi san hô chết thối!
Vị trí KDL Sông Lô trong vịnh Nha Trang

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008

Từ vụ Vedan - Thị Vải, nghĩ về Posco - Vân Phong

Category: Xã hội, Tag: Tin tức Dư luận,Văn hóa Xã hội

09/18/2008 07:17 pm
Vụ “bức tử sông Thị Vải”, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Phạm Khôi Nguyên nói, ông rất tức giận Vedan, vì họ “gian lận, lừa đảo bằng những hình thức tinh vi để qua mặt các cơ quan chức năng và vi phạm nghiêm trọng luật pháp của Việt Nam.”
Nhưng chưa thấy ông hay quan chức cao cấp nào tỏ thái độ tức giận với những người làm nhiệm vụ kiểm tra, giám sát việc chấp hành pháp luật về môi trường của Cty Vedan. Trong 14 năm Vedan hoạt động, năm nào cũng có đoàn tới đây thanh tra, kiểm tra về môi trường. Nhưng lần nào Vedan cũng bình an vô sự, bị xử phạt cũng chỉ như gãi ngứa. Đành rằng, Vedan dùng biện pháp tinh vi, xây dựng hệ thống xả nước thải như “giăng trận đồ bát quái” làm hoa mắt cán bộ kiểm tra. Thế nhưng, có những điều họ thấy được nhưng bỏ qua, cần làm lại không làm. Như, sau lần kiểm tra, thu mẫu nước thải tại Cty Vedan ngày 30/7/2007, Chi cục Bảo vệ môi trường Đồng Nai đã định đưa Vedan vào “danh sách đen” các doanh nghiệp gây ô nhiễm môi trường. Cũng trong thời gian đó, ông Phan Văn Hết - Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Đồng Nai - đã lưu ý về việc, mỗi ngày có hơn 20.000 m3 nước thải của Vedan “biến mất”. Nhưng tháng 4/2008, Cty Vedan vẫn được Bộ Tài nguyên và Môi trường cấp phép xả nước thải ra sông Thị Vải…
Từ vụ Vedan - Thị Vải, liên hệ việc tập đoàn Posco xin đầu tư dự án nhà máy thép liên hợp tại vịnh Vân Phong. Những người ủng hộ dự án này cho rằng nên an tâm về vấn đề môi trường, vì Posco rất coi trọng vấn đề này, nhà máy của họ rất sạch. Nhưng vụ Vedan đã cho thấy, một dự án được điểm son về báo cáo đánh giá tác động môi trường nhưng khi hoạt động vẫn có thể là một hung thần của môi trường nếu doanh nghiệp gian dối vì lợi nhuận, cán bộ quản lý nhà nước về môi trường kém về năng lực nghiệp vụ và sự công tâm.
Mới đây, đoàn công tác của Văn phòng Trung ương Đảng, Văn phòng Quốc hội, Văn phòng Chính phủ, Bộ Kế hoạch và Đầu tư… đã đi khảo sát các nhà máy của Posco tại Hàn Quốc. Theo báo cáo do Posco đưa ra, các kết quả ghi đo thông số khí thải, nước thải đều đạt tiêu chuẩn Hàn Quốc và Việt Nam. Nhưng đoàn công tác đã không được xem số liệu lưu trữ về chất lượng khí thải, không được xem trực tiếp hệ thống xử lý nước thải tại các nhà máy. Thực tế, nhà đầu tư chỉ cho ta thấy những gì có lợi cho họ. Nếu nhà đầu tư dự án nhà máy théo tại Vân Phong có hành vi gian dối về môi trường, cơ quan chức năng sẽ khó bắt quả tang hơn so với vụ Vedan. Vì vị trí nhà máy này gần như biệt lập, việc bí mật tiếp cận không dễ, và nước thải tuy độc hại, có nhiều kim loại nặng nhưng không nhiều chất hữu cơ dễ bốc mùi sủi bọt như ở Cty Vedan.
Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng nói, không thể đánh đổi môi trường lấy bất cứ thứ gì. Nhưng không phải địa phương nào, cơ quan nào, cán bộ nào cũng có suy nghĩ và hành động như Thủ tướng nói. Thị Vải đã thành dòng sông chết từ rất lâu trước khi Cty Vedan bị xử phạt. Đừng để những dòng sông khác, những vịnh đẹp khác chịu chung số phận với Thị Vải.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

Thư ngỏ về phim "Linh hồn Việt cộng"

Category: văn hoá, Tag: Tin tức Dư luận,Văn hóa Xã hội

09/15/2008 11:35 pm
Sau khi đăng trên blog của mình, sáng qua Lê Bá Dương đã gửi qua Bưu điện Thư ngỏ về vụ phim Linh hồn Việt cộng của Minh Chuyên đến nhiều nơi.

Trong Thư ngỏ dài gần 6000 chữ, Lê Bá Dương đã phân tích những điểm mâu thuẫn, phi lý, giả tạo, lố bịch trong phim của Minh Chuyên, bút ký dự thi “Gió dữ, gió lành” của Minh Chuyên trên báo Văn Nghệ và những trả lời của nhà văn này sau khi phim được chiếu 2 lần trên VTV1, gây những dư luận trái chiều.

Thời chiến tranh chống Mỹ, mỗi khi vào trận, những người lính chúng tôi đều phải tự chuẩn bị sẵn cho mình một cái lọ Penixiline, (Thực chất là tự chuẩn bị cho mình một chiếc bia mộ theo kiểu chiến trường) trong đó đựng một mẩu giấy nhỏ do mỗi người tự ghi tên, số thứ tự trích ngang và phiên hiệu quy ước đơn vị rồi bỏ vào túi áo , phòng khi hi sinh, đồng đội chỉ cần lấy chiếc lọ đó ra, đặt vào vòm miệng, chôn cất để sau này dễ tìm ... Ví như mẩu giấy hồi đó của tôi ghi : Lê Bá Dương 321 - 2 - 5270 - Quân giải phóng Quảng Trị. Trên thực tế nếu viết đúng phiên hiệu thật của đơn vị thì phải ghi là: Lê Bá Dương, số trích ngang 321, thuộc tiểu đoàn 2 , trung đoàn 27, mặt trận B5 quân giải phóng Bắc Quảng Trị! Đây là nguyên tắc bảo mật tuyệt đối nhằm không để lộ phiên hiệu đơn vị tham chiến tại mặt trận. Cũng với nguyên tắc bảo mật đó , thì nội dung trong chiếc lọ Penixiline của LS Hoàng Ngọc Đảm (nếu có) phải được ghi là: Hoàng Ngọc Đảm - KN - P - 280 Quân giải phóng Miền Trung, Trung Bộ.
Do không hề có cái lọ Penixiline chôn cùng di cốt được đào trộm, và cũng hoàn toàn không biết, không hiểu gì về thực chất chiếc "bia mộ" bằng lọ Penixiline này của anh em chiến sỹ Quân giải phóng thời chống Mỹ nên nhà văn Minh Chuyên mới hớ hênh khi bịa ra chi tiết này qua lời bình rất hùng hồn trong phim ...Trong lúc bới tìm từng đốt xương, một lọ penexilin được tìm thấy lẫn trong hài cốt. Nắp lọ được mở ra, một mảnh giấy gấp nhỏ trên viết bằng mực xanh đã ố nhoè nhưng vẫn đọc được: Họ và tên Hoàng Ngọc Đảm, đơn vị C2 - D67, quê quán: Làng Nha, xã Thái Giang, Huyện Thái Thuỵ, Thái Bình...
Bởi là những người lính thực sự đi ra từ chiến tranh, chúng tôi không khó khăn gì để nhận ra sự bịa chuyện một cách ngớ ngẩn của nhà văn, nhà đạo diễn Minh Chuyên. Đơn giản, không ai lúc đó lại ngây ngô đến mức vi phạm nguyên tắc bảo mật để để viết cụ thể tên đơn vị rồi mang theo người khi ra trận!
Cũng xin lưu ý một chi tiết về nội dung dòng chữ ghi quê quán trong lọ Penixiline, để qua đó khẳng định chắc chắn nó hoàn toàn do nhà văn Minh Chuyên "sáng tác" 100% sai sự thật.
Mẩu giấy do nhà văn Minh Chuyên "sáng tác" ghi quê quán của LS Đảm ở huyện
Thái Thuỵ. Trên thực tế vào thời điểm năm1969, Thái Bình chỉ có huyện Thái Ninh, sau giải phóng mới được đổi tên thành huyện Thái Thụy. Điều này có thể nhận thấy trong nội dung các giấy khen của LS Đảm (được CCB Homer lưu giữ và chuyển trao cho gia đình LS) do đơn vị tặng vào năm 1969 được ghi huyện Thái Ninh đúng như tên gọi lúc đó của huyện Thái Thụy bây giờ.

Chính vì vậy tôi, với tư cách một Cựu chiến binh Việt Nam - Đồng đội của các Liệt Sỹ đã phải làm một việc cần làm lúc này là qua môt bức thư ngỏ dài , trình bày kỹ lưỡng hệ thống các sự việc, chứng lý để từ những tình tiết gian trá được coi là "tiểu tiết" trong phim Linh Hồn Viêt Cộng để quý vị có cơ sở xem xét và xử lý vấn đề sao cho có tình, có lý, trước hết vì lợi ích cộng đồng. Nhất quyết không vì thoả mãn nhu cầu làm vợi nỗi đau của một người, một gia đình mà bỏ qua nỗi đau của nhiều người, nhiều gia đình cũng như làm phương hại niềm tin của đồng bào chiến sỹ cả nước vào chính sách Thương Binh, Liệt Sỹ của Đảng, nhà nước.

Cũng xin được thắp một nén hương tạ lỗi với vong linh LS Hoàng Ngọc Đảm và các LS khác. Vì để bảo vệ quyền được hoàn nguyên danh tính cho các anh, tôi đã không còn cách nào khác để không phải nhắc và đưa tên tuổi các anh vào trang viết đau đớn, xót xa trước đây cũng như trong thư ngỏ này.
Nha Trang 12/9/2008
Kính thư
LÊ BÁ DƯƠNG

Từ hơn nửa tháng nay, blog của Lê Bá Dương dường như chỉ dành để viết về vụ này. Trong đó, có cả “Người quản trang “tội nợ”, có cả bài báo không được đăng. Có cả việc người ta nhờ cậy một đồng đội, người bạn chiến đấu sinh tử và là người anh hơn tuổi của Lê Bá Dương nói với anh, đừng dính vào vụ này nữa. Anh trả lời: “Riêng người bạn chiến đấu, người đồng đội và người anh yếu quý một thời sinh tử, đây là lần đầu tiên tôi xin không nghe lời khuyên của anh. Một lời khuyên chân tình nhưng bị lạc ra khỏi tâm ý vốn có của anh. Rất có thể những việc tôi làm tới đây sẽ làm anh không vui, thậm chí dù không muốn, nhưng có thể ít nhiều đụng chạm đến anh. Song anh hiểu và tin tôi đã làm đúng khi đặt lợi ích của nhiều người lên một người.”
“Đò lên Thạch Hãn ơi, chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm”

Nếu ai đó hỏi tại sao Lê Bá Dương quyết theo đến cùng vụ “Linh hồn Việt cộng”, xin nhớ rằng, anh là tác giả của những câu thơ lay động lòng người ấy!  

Đi học Vỡ lòng

Category: Người thân, Tag: đihọc,Gia đình,Khác

09/15/2008 06:04 am
Lần đầu tiên đi học, cách đây đã đúng 40 năm. Hình như trước đó có đi nhà trẻ, nhưng chả nhớ tẹo nào. Chỉ nghe bác Cả kể, mình thường đứng bám song cửa sổ lớp gọi ra, bác Cả ơi Thiềm Thừ này! Chưa kịp lên mẫu giáo thì Mỹ ném bom miền Bắc, thế là “anh lết đôi giày chuột khoét, em xách đôi dép tuột quai, ta lên đường đi sơ tán tằng tăng tắng tăng…” Bài hát nguyên bản chả nhớ, chỉ nhớ bản xuyên tạc.
Sơ tán lần thứ nhất 4 năm, có về quê nội Văn Giang một dạo, nhưng chủ yếu ở huyện Thanh Oai, Hà Tây. Xóm Thanh Giang xã Cao Viên, làng nón Chuông, các làng Cao Mật Thượng, Cao Mật Hạ, Thanh Thần xã Thanh Cao đều từng sơ tán tới. Ở Thanh Cao có đầm Thượng Thanh từng được giới thiệu và có ảnh trong sách giáo khoa địa lý, biết bơi do theo lũ bạn đi tắm ở đó. Khi đi học Vỡ lòng, đang ở Cao Mật Thượng. Nhớ, nhà mình ở cạnh khoa phẫu thuật của Viện quân y 103, ngày ấy cứ nghe gọi là phòng mổ, gần nhà thờ Cao Mật Thượng.
Lớp vỡ lòng cũng gần nhà, cạnh nhà thờ. Sau này lớn chút nữa thì biết, nhà thờ là nơi an toàn, ít bị bỏ bom. Nhớ có mấy lần trốn học lủi vào nhà thờ xem các chị tập múa tập hát, nến trên tay, mắt long lanh. Rồi lần ông cha cố ở Thạch Bích về nhà thờ Cao Mật, thấy người lớn cung kính đón chiếc ô tô tiến vào sân nhà thờ, cũng cố chui lên trước. Lúc một ông áo đen, to cao, béo trắng trên ô tô bước xuống, vừa mong ông ấy nhìn mình, vừa sợ. Nhưng ông không nhìn…
Mang máng nhớ là lớp chỉ có khoảng mươi đứa, tường đất đắp dày. Không nhớ sách bút hồi đó có những gì, nhưng không có cặp, chỉ có chiếc bút chì, không có được “một mẩu bánh mì con con” như mèo con Vàng Anh (chính xác là Phan Thị Vàng Anh, không phải Hoàng Thuỳ Vàng Anh)! Cũng chẳng còn nhớ bảng, phấn ra sao, nhưng chắc rất tệ, vì đến năm học lớp 4 cả lớp vẫn dùng những chiếc bảng gỗ quét hắc ín, dùng được vài tháng là hết đen vì bị phấn mài mòn, những viên phấn rắn như sỏi. Ngoài “o tròn như quả trứng gà, ô thời đội mũ, ơ đà có râu…”, không còn nhớ lắm về những gì được học ở lớp vỡ lòng.
Chỉ nhớ những câu hát như “anh lết đôi giày chuột khoét, em xách đôi dép tuột quai”, “bé bé bằng rơm, hai tay bằng sắt hai chân bằng chì…”, “đi chăn bò, cầm cái roi đằng sau, bò không đi em lấy cái roi em…”. Hát theo lũ bạn, theo các anh các chị, chứ cô giáo nào dạy xuyên tạc nhảm nhí thế. Trong trí nhớ, cô giáo vỡ lòng của mình còn trẻ, hiền và xinh. Vì cô trẻ, hiền và xinh nên mới dám và muốn “lấy le” với cô.
Chiều đó bố về, hút thuốc lá rồi quăng mẩu thuốc cháy dở ở góc sân. Tự nhiên ông con lại nổi tò mò, thử hút thuốc xem sao? Len lén nhặt mẩu thuốc phóng ra ngoài đường làng, chỗ cổng nhà thờ. Chợt thấy cô giáo đang gánh lúa về. Thế là ông cóc con ra đứng dang chân giữa đường, tay chống nạnh, miệng ngậm mẩu thuốc chặn đường cô giáo. Oai hùng lắm. Cô cười, khi đến gần cô hạ gánh lúa xuống, cầm mẩu thuốc vứt đi rồi bảo, còn hút thuốc nữa là cô mách bố mẹ đấy! Đó là kỷ niệm còn nhớ rõ nhất về cô giáo vỡ lòng.
Nếu hồi đó có xếp hạnh kiểm, chắc mình bị hạnh kiểm kém?