Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân vật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân vật. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

Bà Tư Hường, một phần tôi biết

Nữ doanh nhân Trần Thị Hường, thường được gọi là bà Tư Hường, Chủ tịch Tập đoàn Hoàn Cầu, cố vấn cao cấp của Ngân hàng Thương mại cổ phần Nam Á (Nam A Bank), người vừa qua đời vào sáng ngày 13/5 ở tuổi 82 là một nhân vật đặc biệt trong giới kinh doanh tại Việt Nam.
  Bà Tư Hường cùng ông Nguyễn Văn Tự, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa cùng quan khách cắt băng khai trương Diamond Bay City, ngày 30/6/2008

Nữ tài phiệt học chưa hết lớp 5

          Bà Tư Hường sinh ngày 20/4/1936 ở xã Hoài Thanh (Hoài Nhơn, Bình Định), trong một gia đình nghèo. Bà từng kể: Tôi học không hết lớp 5, phải đi ở, rồi đi học may, học nhuộm quần áo, đi bán hàng, từng bước đi lên. Vợ chồng bà có tới 10 người con, trong đó có 3 con trai. Sau năm 1975, 5 người con của bà tìm cách ra nước ngoài, rồi định cư tại Canada. Năm 1979, gia đình bà Hường chuyển vào Thành phố Hồ Chí Minh. Với số vốn tích cóp cùng sự tháo vát, năm 1982 bà trở thành đại lý cung ứng thủy sản của Tổng Cty Thủy sản Seaprodex.
Ngày 19/1/1993, bà Tư Hường sáng lập và làm Chủ tịch Hội đồng thành viên Cty TNHH Thương mại và Xây dựng Hoàn Cầu tại Thành phố Hồ Chí Minh, với số vốn điều lệ 193 tỷ đồng. Cũng năm này, bà liên doanh với UBND tỉnh Khánh Hoà lập Cty Bia Vinagen, sau đó vài năm bán lại cho tập đoàn San Miguel (Philippines), thu lãi ít nhất 5 triệu USD. Kể từ đó, bà Tư Hường phất lên vùn vụt. Hiện nay, tập đoàn Hoàn Cầu có hàng chục công ty con, với số vốn điều lệ 1.170 tỷ đồng. Những dự án lớn của tập đoàn Hoàn Cầu là Khu nghỉ dưỡng Diamond Bay City và Nha Trang Center (Nha Trang, Khánh Hòa) dự án chung cư cao cấp Cantavil Hoàn Cầu ở Thành phố Hồ Chí Minh, trường Đại học Quang Trung (Quy Nhơn, Bình Định), Đà Lạt Palace Golf Club... Hiện nay, gia đình bà Hường tập trung kinh doanh trong lĩnh vực bất động sản (tập đoàn Hoàn Cầu) và ngân hàng (Ngân hàng cổ phần Nam Á).
Cho đến vài năm gần đây, dù tuổi đã cao nhưng bà Tư Hường vẫn tham gia điều hành tập đoàn Hoàn Cầu, có ý kiến quyết định về những vấn đề lớn. Theo người thân và cộng sự của bà Tư Hường, bà là người nghiêm khắc, quy củ và có cá tính mạnh mẽ.
Tuy khó biết được bà Tư Hường có bao nhiêu tài sản, nhưng giới kinh doanh cho rằng bà là một trong những người giàu nhất, có thế lực không nhỏ ở Việt Nam.

Những vụ kinh doanh điển hình của bà Tư Hường

Theo tạp chí Forbes, bà Tư Hương thành công nhờ nắm bắt xu thế: Trong giai đoạn mở cửa, các thủ tục hành chính nhiêu khê khiến nhiều nhà đầu tư nước ngoài nản lòng, họ chọn cách mua lại những công ty có sẵn thay vì xây dựng từ đầu. Còn theo Thanh tra Chính phủ, Cty Hoàn Cầu của bà Tư Hường phương châm kinh doanh chủ yếu là đầu tư bất động sản lớn tại vị trí đẹp, đồng thời liên doanh với các doanh nghiệp Nhà nước được giao đất, qua đó đầu tư thu lợi nhuận hoặc chuyển nhượng dự án.  
Năm 1993, UBND tỉnh Khánh Hoà và bà Tư Hường liên doanh lập Cty TNHH Bia Khánh Hoà (Bia Vinagen). Cuối năm 1993 Vinagen liên doanh với Tập đoàn San Miguel (Philippines) để lập Cty Bia Rồng Vàng, rồi tỉnh Khánh Hoà nhượng phần của mình trong liên doanh cho bà Tư Hường. Cuối cùng, bà Tư Hường nhượng toàn bộ phần của mình cho San Miguel, Phi vụ này, bà Tư Hường lãi ròng 5 triệu USD, còn cán bộ và nhân dân trong tỉnh Khánh Hòa bất bình với lãnh đạo tỉnh. Cũng bên quốc lộ 1A ở xã Suối Hiệp (Diên Khánh, Khánh Hòa) chỉ cách Cty Bia San Miguel vài trăm mét là Nhà máy nước uống tăng lực Lipovitan, trước đây của Cty Hoàn Cầu. Cty Hoàn Cầu xin được đầu tư dự án, xây dựng vỏ nhà máy với mức đầu tư 5 triệu USD rồi nhượng lại cho Cty Taisho (Nhật) với giá 17 triệu USD.
Năm 1994, Cty Hoàn Cầu xây dựng nhà máy Sài Gòn Cola ở quận Thủ Đức (Thanh phố Hồ Chí Minh) rồi chuyển nhượng lại cho Coca Cola với giá 15 triệu USD.
 Có nghịch lý ở ngành địa ốcnhiều doanh nhân được liệt vào hàng đại gia nhưng rất ít sản phẩm. Bà Tư Hường là một trong số này.
Ông Nguyễn Văn ĐựcPhó Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản Thành phố Hồ Chí Minh nói với tạp chí Forbes 
Được tỉnh Khánh Hòa ưu ái

Nói đến bà Tư Hường, người ta thường nhắc đến Khu nghỉ dưỡng Diamond Bay City ở Sông Lô (xã Phước Đồng, thành phố Nha Trang). Năm 2001 Cty Hoàn Cầu được giao hơn 180 ha đất để thực hiện dự án này, hiện nay dự án có diện tích khoảng hơn 250 ha. Ở vị trí thuận lợi, có đủ điều kiện để xây dựng trở thành một khu du lịch, giải trí có tầm cỡ, lại có lợi thế đi trước, nhưng hiện nay Diamond Bay City lép vế so với nhiều khu du lịch, giải trí khác ở Nha Trang. Cty Hoàn Cầu được cho là có công đưa cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ thế giới năm 2008 về Việt Nam (tổ chức tại Diamond Bay City tháng 7/2008), nhưng thực ra công đầu là của bà Đoàn Kim Hồng, Cty CIAT. 
Trong 15 năm từ năm 1994 đến năm 2009, bà Tư Hường mua toàn bộ sản lượng yến sào của tỉnh Khánh Hòa theo từng gói 5 năm, mỗi năm tỉnh phải bán ít nhất 2000kg yến sào cho bà Tư Hường. Trong khi yến sào của Hội An, Bình Định được bán với giá 2500 USD/kg đến trên 3000 USD/kg qua đấu giá, tỉnh Khánh Hoà bán yến sào cho bà Tư với giá chỉ trên 1000 USD/kg. Chẳng hạn, trong 5 năm 2005 - 2009, tỉnh bán yến sào cho bà Tư Hường với giá 1266 USD/kg, bà Tư Hường đã trả trước cho tỉnh 12.660.000 USD. Sau này, yến sào Khánh Hòa được bán đấu giá, bà Tư Hường không mua nữa.
          Từ năm 2001 đến năm 2004, UBND tỉnh Khánh Hoà giao cho Cty Hoàn Cầu 7 dự án, sử dụng 1042,34 ha đất. Trong đó, ba dự án tại thị xã Ninh Hòa đến nay vẫn dở dang, đó là dự án Khu dân cư Ninh Thủy (87 ha), dự án Khu dân cư Ninh Long (396 ha) và dự án đầu tư cơ sở hạ tầng khu công nghiệp Ninh Thủy (206 ha). Khu đất 20 Trần Phú rộng 10.000 m2, vốn là Thư viện tỉnh Khánh Hoà, một trong những khu đất vuông vức, ở vị trí đẹp nhất Nha Trang được giao cho Cty Hoàn Cầu thực hiện dự án Nha Trang Center. Năm 2016, trong khi việc hoán đổi các công sở ở khu vực đường Trần Phú cho các doanh nghiệp còn đang gặp nhiều ý kiến bàn cãi, Cty cổ phần Thanh Yến thuộc tập đoàn Hoàn Cầu đã lặng lẽ xây dựng dự án Nha Trang Center 2 trên khu đất trường Chính trị tỉnh Khánh Hòa tiếp giáp Nha Trang Center, có hai mặt tiền đường Lý Tự Trọng và đường Trần Hưng Đạo, đối diện trụ sở Tỉnh ủy Khánh Hòa.   
          Tôi gầy dựng sự nghiệp từ bản thân, bước chân tôi đi từng bước, ngoài ra không lợi dụng ai, ông nào. Tự tôi đi, thấy chân không vững thì không đi. Nếu có nhờ là khi tôi thấy việc đó đúng thì yêu cầu nhà nước ký cho tôi, đó là nhờ về giấy tờ thôi.
          Bà Tư Hường trả lời câu hỏi của đài BBC, sự nghiệp của bà có nhờ vào quen biết với giới quan chức hay không?  

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Đóa hoa bất tử của Hòn Đất

 “Kìa, chị đang khẽ mỉm cười và lặng lẽ. Kia, khuôn mặt trái xoan thon thả của chị đang mở to đôi mắt đẹp đẽ chân thật. Kia là mái tóc óng mượt mà cả Hòn Ðất ai cũng lấy làm hãnh diện”. Đó là Anh hùng liệt sĩ Phan Thị Ràng, nguyên mẫu nhân vật chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất của cố nhà văn Anh Đức.

Đính hôn được mấy tháng thì phải chia tay người thương. Cứ nghĩ chỉ hai năm sau sẽ được đoàn tụ, nhưng những ngày xa cách cứ dài mãi ra, do chính quyền Ngô Ðình Diệm không chấp nhận tổ chức tổng tuyển cử để thống nhất đất nước. Khi hai người đã nhận được thư của nhau, người ra Bắc tập kết đã trở về Nam chiến đấu, "trong lòng nở hoa" vì sắp đoàn tụ với vợ chưa cưới thì nghe tin người ở lại miền Nam bị giặc giết... Cuộc đời và sự hy sinh của chị Tư Ràng còn đẹp hơn, bi tráng hơn nhiều so với của chị Sứ trong tiểu thuyết.


Ngày ngày, vẫn có rất nhiều người từ mọi miền về chân Hòn Đất, để viếng người con gái xinh đẹp, kiên trinh...


Một số người cho rằng ngày 30/4 là ngày quân đội miền Bắc thắng quân đội miền Nam. Chưa cần xét về quan điểm, về ý thức chính trị, nói như vậy là xúc phạm hương linh của chị Tư Ràng, của chị Võ Thị Sáu, của anh Nguyễn Văn Trỗi..., xúc phạm hàng triệu triệu người con miền Nam đã hy sinh xương máu, hy sinh hạnh phúc của đời mình trong cuộc đấu tranh trường kỳ vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc Việt Nam.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Ngài Bob Kerry hay lão Kerry?

Tôi tin rằng, ít ngày nữa, sau khi đã đọc, đã nghe những ý kiến về việc mình làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường Đại học Fulbright Việt Nam, đã có thời gian suy nghĩ, Bob Kerry sẽ rút lui khỏi vị trí đó.
Những người ủng hộ ông Bob Kerrey làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) nói rằng, Bob Kerrey đã sám hối, đã làm nhiều việc để hàn gắn quan hệ Việt –Mỹ. Họ bảo phải biết tha thứ, chê rằng những người phản đối Kerry ở vị trí lãnh đạo FUV là hẹp hòi, rằng dân tộc cứ bị quá khứ ám ảnh mãi thì sao tiến bộ, văn minh được…
Các bạn và tôi làm gì có tư cách để nói về tha thứ hay không tha thứ. Những người có quyền nói điều đó là người thân của 20 phụ nữ, trẻ em, người già bị ông ta và đồng bọn thảm sát tại Thạnh Phong,  Bến Tre, ngày 25/2/1969. Ông ta đã được thân nhân của các nạn nhân tha thứ. Nhiều người Việt Nam khác cũng đã tha thứ cho những lính Mỹ đã trực tiếp bắn chết người thân của họ.
Nhưng, tha thứ không có nghĩa là chấp nhận để Bob Kerry ở vị trí lãnh đạo FUV. Phản đối Kerry ở vị trí lãnh đạo FUV không có nghĩa là không tha thứ cho ông ta. Bàn về điều này, cũng nên biết về vai trò của Đại học Fulbright Việt Nam. Tại sao Tuyên bố chung Việt – Mỹ ngày 23/5 nêu việc mở Đại học Fulbright Việt Nam? Tại sao trong bài phát biểu ở Trung tâm Hội nghị quốc gia Hà Nội ngày 23/5, Tổng thống Mỹ Obama dành nhiều thời gian để nói về việc mở Đại học Fulbright Việt Nam? Vì Đại học Fulbright là một trung tâm truyền bá văn hóa, tư tưởng Mỹ, tương tự Học viện Khổng tử của Trung Quốc, việc mở FUV như một biểu tượng của sự hợp tác giáo dục Mỹ - Việt. Ở cương vị Chủ tịch Hội đồng Tín thác của FUV, chắc chắn Bob Kerry sẽ xuất hiện thường xuyên ở các sự kiện, trên các phương tiện truyền thông. Sự xuất hiện thường xuyên của ông ta có giúp củng cố mối quan hệ hữu nghị Việt – Mỹ, hay vô tình mở lại vết thương cũ trong lòng người dân Việt Nam, gây chia rẽ mối quan hệ đang tốt đẹp hơn bất cứ thời điểm nào trong quan hệ giữa hai nước?    
Bà A có chồng bị ông B giết hại. Tôi sẽ hoan nghênh việc ông B xin lỗi bà A, hoan nghênh việc ông ta lo lắng, chăm sóc cho con cái bà A, ngoài những việc ông ta bắt buộc phải làm, theo pháp luật. Tôi sẽ rất cảm phục, tán thành việc bà A tha thứ cho ông B, không đòi tòa xử tử hình ông ta, chấp nhận để ông ta giúp đỡ con mình. Nhưng tôi sẽ cho là bà A thiếu tự trọng, bạc nghĩa với chồng khi để ông B thoải mái xoa đầu con mình, nói cười rôm rả trong đám giỗ chồng mình.  
Tôi tin rằng, ít ngày nữa, sau khi đã đọc, đã nghe những ý kiến về việc mình làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường Đại học Fulbright Việt Nam, đã có thời gian suy nghĩ, Bob Kerry sẽ rút lui khỏi vị trí đó. Tôi sẽ tôn trọng Bob Kerry hơn nhiều nếu ông ta làm việc đó, sẽ tin rằng ông ta thực tâm muốn mang lại điều gì đó tốt đẹp cho người Việt Nam, cho quan hệ Việt – Mỹ.

Bằng không, tôi sẽ nói, Bob Kerry, ông vẫn là kẻ sát nhân. 

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Sự trớ trêu của tôn vinh và tưởng vọng

Nếu Hoàng Kế Viêm kém tài, đánh thua và chết vì tay quân Pháp như Nguyễn Tri Phương, có lẽ ông cũng đã được vinh danh!

Nguyễn Tri Phương
Từ cuối năm 1858 đến đầu năm 1860, Nguyễn Tri Phương được cử làm Quân thứ Tổng thống đại thần, chỉ huy khoảng 4000 quân chống lại liên quân Pháp - Tây Ban Nha, quân số khoảng 3000 người ở mặt trận Đà Nẵng. Tỷ lệ quân Việt Nam – liên quân là 4:3. Liên quân bị thiệt hại nặng, đến ngày 22/3/1860 rút hết khỏi Đà Nẵng. Chiến dịch này được coi là thắng lợi duy nhất trong cuộc chiến chống Pháp của quân triều đình Huế. Tuy nhiên, có những lúc phía liên quân chán nản, kiệt quệ do mất nhiều binh lính vì chết trận và dịch bệnh, nhưng đại quân của Nguyễn Tri Phương cứ án binh bất động, không chủ động tiến công đánh đuổi quân cướp nước. Vì vậy, Nguyễn Tri Phương bị vua Tự Đức trách "sợ oai giặc" và gieo vào dân chúng sự lo lắng hãi hùng.
Ngày 17/2/1859, quân Pháp đánh chiếm thành Gia Định. Tháng 8/1860, Nguyễn Tri Phương được sung chức Gia Định quân thứ, Thống đốc quân vụ cùng Tham tán đại thần Phạm Thế Hiển trông coi việc quân sự ở miền Nam. Nguyễn Tri Phương củng cố đại đồn Chí Hòa để đối phó các cuộc tiến công của quân Pháp. Nhưng ngày 24/2/1861 và ngày 25/2/1861, quân Pháp công phá đại đồn Chí Hòa, Nguyễn Tri Phương bị thương, đại đồn thất thủ. Em ruột ông là Nguyễn Duy tử trận. Trận này, lực lượng quân Việt Nam có khoảng 30.000 người, quân Pháp có khoảng 5.000 quân, tỷ lệ 6:1. Sau trận đại bại Chí Hòa, sĩ khí quân lính và quan lại ta suy giảm nặng nề, triều đình Huế từ chủ trương "thủ để hòa" chuyển sang "chủ hòa", Việt Nam để mất dần từng phần đất vào tay thực dân Pháp.
Rạng sáng ngày 20/11/1873, đại úy Francis Garnier và tay lái buôn Jean Dupuis tiến đánh thành Hà Nội. Khi đó Nguyễn Tri Phương là Khâm sai đại thần, thay mặt triều đình đảm trách việc quân sự ở Bắc Kỳ. Năm 1860, trong sớ tâu về Kinh, ông nêu lý do không chủ động đánh đuổi quân Pháp - Tây Ban Nha ở Đà Nẵng: Quân ta có nhiều kẻ sợ sệt, lạ nước lạ non, sức chiến đấu rất kém, với thực lực ba quân như thế, giữ thủ chưa xong, huống hồ là tấn công địch. Mười ba năm sau, đã chỉ huy quân đội trải qua trận đại chiến Chí Hòa, Nguyễn Tri Phương không nâng được tinh thần và năng lực chiến đấu của quân sĩ dưới quyền. Hơn 7000 quân triều đình ở Hà Nội không địch nổi hơn 300 quân Pháp (tỷ lệ 20:1), tan rã rất nhanh. Chỉ trong một giờ, quân Pháp đã treo cờ tam tài lên vọng lâu thành Hà Nội. Hơn hai nghìn quân triều đình bị bắt làm tù binh, con trai Nguyễn Tri Phương là phò mã Nguyễn Lâm bị trúng đạn chết tại trận, phía quân Pháp chỉ có một người lính đánh thuê Vân Nam bị chết, do một sỹ quan Pháp bắn nhầm!
Thất bại của Nguyễn Tri Phương ở Hà Nội khiến quân triều đình mất hết nhuệ khí, đại úy Francis Garnier cho quân đi đánh lấy các tỉnh Ninh Bình, Nam Định và Hải Dương dễ như trở bàn tay. Như ở thành Ninh Bình, 1.700 binh lính hạ vũ khí đầu hàng một toán quân Pháp chỉ có 7 người.  
Nguyễn Tri Phương cũng bị trọng thương, được lính Pháp cứu chữa nhưng ông khảng khái từ chối và nói rằng: “Bây giờ nếu ta chỉ gắng lây lất mà sống, sao bằng thung dung chết về việc nghĩa.” Sau đó, ông tuyệt thực và mất vào ngày 20/12/1873, thọ 73 tuổi. 
Chỉ một ngày sau khi Nguyễn Tri Phương mất, ngày 21/12/1873 Hoàng Kế Viêm và Lưu Vĩnh Phúc tổ chức mai phục, giết chết Fracis Garnier tại Cầu Giấy.

Hoàng Kế Viêm
Năm 1873, Hoàng Kế Viêm (tên thật là Hoàng Tá Viêm) đang là Thống đốc Tam Tuyên (Sơn Tây, Hưng Hóa, Tuyên Quang). Sau khi đại úy Fracis Garnier đánh chiếm thành Hà Nội và bắt được Nguyễn Tri Phương, Hoàng Kế Viêm được cử làm Tiết chế Bắc Kỳ quân vụ, chức vụ quân sự cao cấp nhất tại miền Bắc.  Ngày 21/12/1873, ông và thủ lĩnh quân Cờ Đen là Lưu Vĩnh Phúc tổ chức mai phục, giết chết được Francis Garnier tại Cầu Giấy. Garnier bị giết, quân Pháp ở thành Hà Nội hoang mang đã tính cách bỏ thành chạy về Gia Định theo đường thủy. Sau đó, Pháp rút hết quân khỏi Hà Nội, trao trả lại Bắc Kỳ cho nhà Nguyễn.
Ngày 25/4/1882, đại tá Hải quân Pháp Henri Rivière đánh chiếm được thành Hà Nội. Đến ngày 19/5/1883, Rivière lại bị quân của Hoàng Kế Viêm và Lưu Vĩnh Phúc giết chết tại Cầu Giấy.
Năm 1884, triều đình ký Hòa ước Giáp Thân (1884) với Pháp. Sau đó, vua Kiến Phúc đã ra lệnh cho Hoàng Kế Viêm lúc đó đang đóng ở Sơn Tây rút quân về Huế, nhưng ông không tuân lệnh, vẫn ở lại đánh Pháp. Mãi đến khi Sơn Tây và Hưng Hóa thất thủ, ông mới chịu về Huế, nhưng cương quyết không hợp tác với phe chủ hòa. Ông xin về trí sĩ nhưng không được, mãi đến đời vua Thành Thái, năm 1889 ông mới được nghỉ hưu, về quê (làng Văn La, tổng Văn Đại, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình) sống đến khi mất (1909), thọ 89 tuổi.

Bây giờ, có nhiều đường phố, trường học, bệnh viện mang tên Nguyễn Tri Phương. Trong khi Hoàng Kế Viêm, người tổ chức giết chết kẻ đã đánh bại Nguyễn Tri Phương vẫn chưa được nhìn nhận, tưởng vọng xứng đáng.   






Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Nụ cười sẽ hóa giải tất cả

 “Bí quyết để thầy đã 91 tuổi mà vẫn minh mẫn là không giận ai quá ba phút. Giữ hòa khí dễ lắm, chỉ có một chút xíu thôi. Khi thầy thấy sắp nổi xung với ai đó, thầy đi ra ngoài thở thật sâu, uống ba ngụm nước mát, rồi gắng mỉm cười chút xíu. Nụ cười trên môi sẽ hóa giải tất cả.”
Giáo sư Trần Văn Khê và Nguyễn Đình Quân, ngày 14/5/2011
Sáng ngày 14/5/2011, Giáo sư Trần Văn Khê đến trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, thành phố Nha Trang, Khánh Hòa dự buổi giao lưu “Văn hóa ứng xử học đường”. Khi ấy Giáo sư Trần Văn Khê đã 91 tuổi, phải ngồi xe lăn nhưng vẫn trò chuyện với học sinh khá nhiều, ý tứ rành mạch, giọng nói của Giáo sư rõ ràng, lưu loát, ấm và khỏe. Theo Giáo sư Trần Văn Khê, mọi người cùng ứng xử với hòa khí thì chuyện gì cũng có thể nói được với nhau, tạo được sự thân thiện, không có hận thù, không có xung đột. “Cuộc sống như tấm kiếng, người cười với tấm kiếng sẽ thấy kiếng cười với mình, nhăn với kiếng thì kiếng sẽ nhăn lại mình”.  
Học sinh trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, thành phố Nha Trang, Khánh Hòa xin chữ ký Giáo sư Trần Văn Khê, ngày 14/5/2011


Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

2 năm, còn như hết

Ngày 7/11/2012, ông Obama đắc cử Tổng thống Hoa Kỳ, nhiệm kỳ thứ hai, sau nhiệm kỳ đầu chưa được như cử tri Mỹ kỳ vọng. Khi đó, tôi viết bài "Mr. Obama, 4 năm nữa thôi nhé!" trên blog Yahoo plus, có câu "Năm 2008, nước Mỹ cần sự thay đổi. Năm 2012, nước Mỹ biết chờ đợi!" Nhưng có vẻ người Mỹ không chờ thêm 2 năm nữa, dù ông Obama vẫn còn 2 năm trên cương vị Tổng thống.


Thượng nghị sĩ Mitch McConnell cùng các thành viên đảng Cộng hòa mừng chiến thắng 

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Mr. Obama, 4 năm nữa thôi nhé!

Category: Cuộc sống, Tag:

11/07/2012 03:22 pm
Năm 2008, nước Mỹ cần sự thay đổi. Năm 2012, nước Mỹ biết chờ đợi.

Hình ảnh: Năm 2008, nước Mỹ cần sự thay đổi. Năm 2012, nước Mỹ biết chờ đợi.

NGUYEN TRINH THANG at 12/05/2012 02:54 pm comment
IT IS A WONDERFUL TERM FOR OBAMA.
NGUYEN TRINH THANG at 12/05/2012 02:52 pm comment
IT IS A WONDERFUL TERM FOR OBAMA.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008

"Bà nghị" đặc biệt

Category: Xã hội, Tag: Tin tức Dư luận,Văn hóa Xã hội

10/17/2008 07:24 pm
Trong các đại biểu Quốc hội khoá XII, người trẻ nhất là cô Vi Thị Hương ở tỉnh Điện Biên, sinh năm 1983. Khi trúng cử, Vi Thị Hương 24 tuổi.

Không chỉ trẻ nhất, Vi Thị Hương còn là “bà nghị” đặc biệt nhất. Khi được chọn làm ứng cử viên, Vi Thị Hương chưa có việc làm. Sau khi trúng cử, “bà nghị” trẻ nhất chưa thể tự nuôi mình nói rằng, sẽ cố gắng để không phụ sự tin cậy của cử tri.

Quốc hội đang họp. Rất mong có bác nào là phóng viên nghị trường, hoặc quen phóng viên nghị trường, hoặc quen bà nghị Vi Thị Hương cho biết, bà nghị trẻ nhất đã thể hiện vai trò đại biểu Quốc hội như thế nào, đã trưởng thành ra sao sau hơn 1 năm là thành viên cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất! 

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2008

Vô đề

Category: nhân vật, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

10/10/2008 08:22 am
“Về các nguồn động viên đối với tôi trong nghiên cứu phê bình văn học,
tôi còn phải kể đến nguồn này nữa: Cảm tình của nhiều học sinh phổ thông trên
nhiều vùng đất nước. Họ không hề học tôi và gặp tôi bao giờ, nhưng vì đọc sách
của tôi (ngoài sách nghiên cứu phê bình tôi còn viết sách giáo khoa phổ thông
trung học và nhiều sách bồi dưỡng học sinh về môn văn),
họ viết thư thăm hỏi
tôi, lời lẽ rất thắm thiết và đầy ngưỡng mộ(1)
. Thư nào cũng mong mỏi tôi trả lời.
Nhưng tôi cứ lần lữa rồi cuối cùng chẳng trả lời ai cả. Chắc các em cho tôi là coi
thường mình.
Không, tôi không coi thưòng ai cả nhất là những người có cảm
tình với tôi
– vì khi mới tập sự viết sách tôi đã từng bị có người khinh và rất
thấm thía điều đó. Chẳng qua là tôi có bệnh lười viết thư, kể cả viết thư cho
người thân trong gia đình. Nhưng biết bệnh mà không sao chữa được.
Tôi rất biết ơn những bức thư kia. Đó là những lời động viên hồn nhiên,
vô tư, chân thật nhất, giúp tôi phấn khởi trong hoạt động nghiên cứu phê bình
văn học.”

Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh, chương IV - Từ dạy học đến nghiên cứu, phê bình văn học.

Kiến văn mỏng, chả dám nhận xét hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh. Nhưng đọc đoạn trên, nhớ chuyện cách đây gần 20 năm. Đứa em gái học Văn ở Đại học Sư phạm Quy Nhơn khoe, GS Mạnh vào thỉnh giảng ít buổi, muốn nhận nó làm con nuôi. Can ngay. Mấy chục năm đi dạy, có nhiều nữ sinh viên ngưỡng mộ, GS nhận bao nhiêu cô làm con nuôi nhỉ!

Thiềm Thừ at 04/23/2009 10:04 am comment
Học SP Quy Nhơn là con em vợ. Vợ em cũng học SP Quy Nhơn.
Cựu Chiến Binh at 04/23/2009 09:57 am comment
đứa nào học qui nhơn??hả em?ngày xưa khu mình có thằng dũng di học ở đấy

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

"Thầy Tô" được thiên vị!

Category: Cuộc sống, Tag: Bạn bè,Đời sống

10/04/2008 05:34 pm
Calisto3

Dưới triều đại Calisto II, đội tuyển bóng đá Việt Nam đã thi đấu quốc tế 5 lần.
2 lần đầu, đối thủ thắng.
2 lần tiếp, đối thủ không chịu hoà.
Lần gần nhất tối 3/10, nếu đội tuyển Việt Nam ghi được 2 bàn, đội Sinh viên Hàn Quốc đã thua!
Hôm nay, báo Tuổi Trẻ có bài Tuyển VN - SV Hàn Quốc 0-1: Tám chữ “nếu”...
"Nhưng tất cả đều mờ nhạt. Vô số tình huống xử lý bóng hết sức ngớ ngẩn, và sau đây là tám tình huống mà chúng tôi cho rằng nếu các cầu thủ xử lý chuẩn hơn, mọi chuyện có thể khác đi." Có thể, tác giả không có ý rằng thua trận này hoàn toàn do cầu thủ, mà chỉ phân tích nguyên nhân từ cầu thủ trong những nguyên nhân bại trận. Nhận định về 8 tình huống không sai, cả bài không có gì sai, hay là khác.
Nhưng nếu đội tuyển hôm qua và 4 trận trước không phải do Calisto dẫn dắt, mà là A. Riedle, có lẽ đối tượng chính của bài viết sẽ là Riedle. Và ông đã bị "dập" te tua.
Các nhà báo thể thao thường cho rằng, VFF "không ưa" ông Calisto.
Nhưng, tôi lại thấy, có những nhà báo quá ưu ái, thiên vị "thầy Tô"!


Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008

Đằng sau sự nhã nhặn của ông Ngô Quang Kiệt

Category: nhân vật, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

09/22/2008 03:58 pm
Tôi không định viết lách gì quanh chuyện những người công giáo đòi đất ở Toà Khâm cũ, đòi đất Thái Hà, rồi sẽ đòi khách sạn Láng Hạ như Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt doạ. Chả phải mũ ni che tai, mà vì đã có quá nhiều người nói, quá nhiều người viết, chợ đã đông lắm rồi, ồn ào lắm rồi. Nhưng hôm nay, nhiều người lại đến nhà tôi mời xem, gạ đọc, khuyên nghe ông Kiệt đã nói gì. Thôi thì, sau khi đã đọc văn bản, đã nghe file mp3, đã xem clip, đành viết vài dòng.

Cái giọng nói của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt thật nhẹ nhàng du dương. Cái cách nói của ông thật nhã nhặn, trình bày rất có lớp có lang (khen bác khen cả ngày, nghề của bác mà). Nhưng mà tôi thấy ông dẫn tục ngữ Pháp “những cái tính toán nó đúng mực thì nó mới là những người bạn tốt được” khi nói về “cái hài hoà trong cái mối thống nhất”, cái tình và cái lý. Nói chuyện toàn người Việt với nhau, sao lại dẫn cái tục ngữ Pháp, chẳng lẽ ông không biết một câu tục ngữ Việt Nam về điều này?

Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt nói: “Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân do dân phải có trách nhiệm tạo cái điều kiện đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin.” Mới nghe có vẻ đúng, nhưng thực ra là xảo ngôn. Tự do tôn giáo là quyền của công dân được theo hoặc không theo tôn giáo nào, làm gì có “cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng”. Ý ông là, cái người không có đạo, không theo cái tôn giáo nào thì bị thiệt thòi? Nhà nước bảo đảm tự do tôn giáo là bảo đảm cho công dân được tự do theo hoặc không theo tôn giáo nào, chứ làm gì có cái chuyện nhà nước phải tạo điều kiện cho người dân theo tôn giáo! Khi nói: “Nhà nước vì dân do dân phải có trách nhiệm tạo cái điều kiện đó cho người dân”, chắc ông muốn Chính phủ Việt Nam phải như Chính phủ Hàn Quốc hiện nay, hay chính quyền Ngô Đình Diệm nửa thế kỷ trước?

Rồi ông nói: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam. Đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ. Chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.” Có nhiều người phê phán cái việc cắt cúp, chỉ đăng phát cái câu in đậm ở trên. Rằng, phải đặt cái câu đó trong bối cảnh cụ thể. Rằng, nếu nghe toàn bộ lời nói của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt, sẽ thấy câu in đậm kia chả phải là phỉ báng, chối bỏ đất nước. Nhưng mà đặt cái câu đó trong buổi ông Kiệt gặp Chủ tịch UBND Hà Nội, thấy gì? Thấy cái câu đó nó chả ăn nhập với nội dung cuộc gặp. Nếu không “ném đá” Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt vì cái câu nói đó, cũng không thể biện minh cho ông ấy, rằng nó hàm ý xây dựng.

Cuối cùng, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt nói: “Chúng tôi xin hết sức cám ơn ông Chủ tịch và UBND thành phố Hà Nội đã dành cho chúng tôi một buổi tiếp đón thật là trân trọng và thân tình và hứa hẹn những trao đổi khác. Chúng tôi thấy hy vọng, như thế mới có thể chúng ta hiểu nhau hơn và mới có thể làm cho thành phố Hà Nội chúng ta nói riêng, tiến đến kỷ niệm ngàn năm Thăng Long được vui vẻ.” Ông Tổng Giám mục đã nhắc tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Nhưng dịp kỷ niệm đó có được vui vẻ hay không, nếu nhà nước không trả Giáo hội đất Toà Khâm cũ, đất Thái Hà, đất khách sạn Láng Hạ…? Trong sự nhã nhặn của ông Tổng Giám mục, dường như có sự trịch thượng, và hơn thế nữa!