Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Trường Sa tháng 4/2014 - 7. Đảo Nam Yết

 Đảo Nam Yết trong nắng chiều 
 Nhà văn hóa đảo Nam Yết 
 Trong phòng Truyền thống đảo Nam Yết
 Chùa Nam Yết đã được xây dựng hoàn chỉnh, ngay cạnh bia chủ quyền Việt Nam được dựng năm 1956 
 Chùa Nam Yết đã được xây dựng hoàn chỉnh, ngay cạnh bia chủ quyền Việt Nam được dựng năm 1956 
 Chùa Nam Yết đã được xây dựng hoàn chỉnh, ngay cạnh bia chủ quyền Việt Nam được dựng năm 1956 
 Những chiếc quạt điện gió 2 cánh đã được thay bằng quạt 3 cánh hiện đại hơn, bền trong mưa gió biển hơn
 Hoàng hôn ở đảo Nam Yết
 Hạ sĩ Nguyễn Bá Bình làm tiêu binh bên cột mốc chủ quyền
Để giữ gìn sự bình yên, toàn vẹn chủ quyền cho Tổ quốc, ngày nay vẫn có những người lính trẻ ở Trường Sa, ở đảo Nam Yết hy sinh. Binh nhì Nguyễn Vũ Hoàng Phương hy sinh khi chưa tròn 19 tuổi, anh quê ở thị trấn Cam Đức, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa, sinh ngày 23/4/1995, hy sinh vào ngày 14/2/2014, ngày bao bạn trẻ ở đất liền đang vui trong Valentine - Lễ Tình nhân!

Trường Sa qua từng bức ảnh - bài 4: Đảo dừa Nam Yết

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Cháo lòng

Trắng thì trắng, đen thì đen
Đừng ra cái thứ nhá nhem, cháo lòng

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Không biết với lại chẳng lên tiếng

Một số bạn hay mang chuyện Trung Quốc cơi nới đảo Gạc Ma ra bàn luận, hỏi rằng sao (nhà cầm quyền) Việt Nam không biết, rằng sao Việt Nam im lặng.
1. Nếu bạn biết Trung Quốc đang cơi nới đảo Gạc Ma, cũng nên biết thêm họ đang cơi nới đảo Chữ Thập (Fiery Cross reef), đảo Tư Nghĩa (Hughes reef), đảo Châu Viên (Cuarteron reef)…
2. Nếu bạn tin hay muốn người khác tin rằng Việt Nam dở ẹc, không biết các hoạt động này của Trung Quốc, bạn nên dành từ dở ẹc cho mình.
3. Sao Việt Nam không lên tiếng phản đối? Việc nêu câu hỏi này là điều dễ hiểu, hợp lẽ, nhưng bạn cũng nên hỏi: Tại sao Trung Quốc không lên tiếng về những hoạt động xây dựng của Việt Nam ở các đảo Phan Vinh, Sơn Ca, Đá Lớn, Đá Tây…?
 Trong ảnh của một bạn ở Trường Sa, tàu Trung Quốc đang nạo vét luồng ở đảo Tư Nghĩa  

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Hèn!

Những kẻ hay chửi người khác hèn có đủ lương tri để biết rằng, những người "hèn" đó đang làm mọi việc để giữ cho cuộc sống của những kẻ chửi họ hèn được tiếp tục yên bình, đủ đầy, để những kẻ đó còn có điều kiện tiếp tục chửi họ hèn?   

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Ngắm các bé cười mà rưng rưng

Mỗi khi ngắm ảnh hai bé khiếm thị Hồ Thị Ái Vy và Huỳnh Phan Anh Vũ, Trung tâm Hỗ trợ phát triển và hòa nhập Trẻ em khuyết tật tỉnh Đắk Lắk đắp núi cát, tôi lại như nghe thấy tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của hai bé
 Ngày hội trẻ em khuyết tật năm 2014 được tổ chức tại Khu Du Lịch Đảo Hòn Tằm, Nha Trang ngày 31/5 và ngày 1/6
 Các em chờ đến lượt được khám sức khỏe

Bé Nguyễn Văn Hiếu, Trung tâm Nuôi dạy trẻ mồ côi, khuyết tật Thiện Tâm (Hàm Tân, Bình Thuận) gài lại áo cho bé Nguyễn Ngọc Như Ý, cùng Trung tâm
 Nô đùa trong làn nước biển
 Thật là thích khi được xuống biển

 Các em bé khiếm thính vui vẻ vùi bạn trong cát
 Niềm vui của hai bé khiếm thị Hồ Thị Ái Vy và Huỳnh Phan Anh Vũ khi chơi trò xây núi cát
 Một em nhỏ ở Trường khuyết tật Sao Mai (Nha Trang, Khánh Hòa) đặc biệt thích thú khi được cưỡi rùa tắm biển
Các em trai ở Trường khuyết tật Sao Mai

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Chớ lơ là căn cứ của Trung Quốc ở đảo Chữ Thập

Về sự chiếm đóng của Trung Quốc ở Trường Sa, nhiều người dường như chỉ biết tới Gạc Ma, chỉ quan tâm tới Gạc Ma. Nhưng thật ra, thành công đầu tiên, quan trọng nhất của Trung Quốc ở Trường Sa là việc chiếm đóng đảo Chữ Thập, ngày 31/1/1988. Đảo Chữ Thập thuộc cụm đảo Nam Yết của quần đảo Trường Sa, nhưng cách xa các đảo khác của cụm này, và cũng khá cách biệt với các thực thể địa lý khác của quần đảo Trường Sa. Căn cứ của Trung Quốc trên đảo Chữ Thập là căn cứ gần bờ biển Việt Nam nhất, hiện nay cũng là căn cứ lớn nhất trong số các căn cứ của Trung Quốc ở Trường Sa.


Trong bản đồ, các đảo có chữ số màu đỏ là các đảo được Việt Nam đóng giữ từ tháng 12/1987 đến tháng 3/1988, các đảo có chữ số màu đen là các đảo bị Trung Quốc chiếm đóng từ tháng 1/1988 đến tháng 3/1988, theo thứ tự trước - sau.


Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Chặn tay lũ khốn

Khi tôi đăng bài "Khốn nạn", nhiều bạn nói tôi viết nặng nề. Khác phong cách thường thấy của tôi. Nhưng tôi cho rằng, vào lúc này cần có thái độ mạnh mẽ, rõ ràng, để góp phần ngăn những chuyện như ở Bình Dương, ở Hà Tĩnh và những điều tồi tệ hơn đến với cuộc sống của gia đình tôi, của những bạn bè tôi, của đất nước mình. 


Bài thơ này, tôi viết cách đây gần 30 năm.

Thủa nhỏ con của mẹ
Thích chơi trò bắn nhau
Mơ trong làn lửa đạn
Được xông lên hàng đầu

Đối với con khi đó
Chiến tranh sao giản đơn
Xông lên, và chiến thắng
Có gì còn đẹp hơn?

Nay đã thành người lính
Súng thép cầm trong tay
Đã trải bao thử thách
Gian lao, và đắng cay

Thấy bao nhà lửa cháy
Thiêu tiếng khóc em thơ
Bao hoang tàn, đổ nát
Những trường học, nhà thờ

Đã bao lần vuốt mắt
Vẫn mở, tuy chết rồi
Những bạn con, rất trẻ
Chưa lần hôn trong đời

Và thấy bao bà mẹ
Mắt mờ, thân héo khô
Hằn sâu trên nét mặt
Nỗi đau đớn vô bờ…

Mới thấu điều giản dị
Chiến tranh khác trò đùa!