28/7/1914 - Chiến tranh thế giới I; 1/9/1939 - Chiến tranh thế giới II.
Phương Tây - luôn tự cho là trung tâm văn minh của thế giới, đã gây ra cả hai cuộc chiến tranh này. Sau cả hai cuộc chiến thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại, nước Mỹ đều được hưởng lợi.
Nếu có Chiến tranh thế giới III, nước Mỹ còn được hưởng lợi?
Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013
Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013
Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013
Thuốc lú
Có hai thứ thường làm người ta mất tỉnh táo: Tình yêu và sự Thù hận.
Riêng ở Việt Nam, vài năm nay có thêm một thứ thuốc lú cho lý trí...
Riêng ở Việt Nam, vài năm nay có thêm một thứ thuốc lú cho lý trí...
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
2 giảm, 1 thêm
Giảm tốn kém cho ngân sách nhà nước và cho xã hội; Giảm áp lực cho hoc sinh và phụ huynh học sinh; Thêm thời gian nghỉ hè cho giáo viên
Ông Lê Tuấn Tứ, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Khánh Hòa nói về những cái được của việc tuyển sinh vào lớp 10 theo phương thức xét tuyển. Năm hoc 2013 - 2014, tình Khánh hòa đã áp dụng phương thức này cho toàn bộ các loại hình trường THPT công lập, ngoài công lập và Trung tâm Giáo dục thường xuyên trên địa bàn tỉnh, trừ trường THPT chuyên Lê Quý Đôn.
Sao khắp nơi không cùng 2 giảm, 1 thêm như Khánh Hòa nhỉ?
Ông Lê Tuấn Tứ, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Khánh Hòa nói về những cái được của việc tuyển sinh vào lớp 10 theo phương thức xét tuyển. Năm hoc 2013 - 2014, tình Khánh hòa đã áp dụng phương thức này cho toàn bộ các loại hình trường THPT công lập, ngoài công lập và Trung tâm Giáo dục thường xuyên trên địa bàn tỉnh, trừ trường THPT chuyên Lê Quý Đôn.
Sao khắp nơi không cùng 2 giảm, 1 thêm như Khánh Hòa nhỉ?
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
12 tuổi và những đồng tiền đầu tiên kiếm được
Cách nay vừa đúng 39 năm, tháng 7/1974, vừa 12 tuổi, mình nhận những đồng tiền công lao động đầu tiên. Đồng tiền công đầu tiên mình kiếm được, liên quan đến việc Mỹ ném bom.
8 tuổi, bắt đầu phải đi vớt bèo tấm về cho vịt ăn, mấy con vịt nuôi ở cái chuồngnhỏ sau nhà 24, khu tập thể viện quân y 103, vẫn được gọi ngắn gọn là “viện 3”.Bắt đầu biết tưới rau, trồng đủ loại rau, ở khoảnh vườn nhỏ bên sông Nhuệ.
8 tuổi, học lớp 2, bắt đầu biết nấu cơm. Nấu bằng lá cây xà cừ, lá cây phi lao mấy anh chị em đi quét về, nấu bằng bếp lò mùn cưa tự đóng lấy. Bố mẹ đi làm, 3 anh chị lớn đi học buổi sáng, nấu cơm trưa là việc của mình. Hồi đó, mình quá còi cọc,đứng chỉ cao hơn cái bệ bếp một chút, bố đóng cho cái ghế gỗ, cao chừng 2 tấc.Chả cứ gì mình, bà chị hơn mình 2 tuổi cũng phải đứng lên cái ghế ấy mới có thể nấu cơm, luộc rau được. Bây giờ nghĩ lại, không hiểu ngày đó sao mình có thể nấu được nồi cơm cho cả nhà 9 người ăn, dù có bữa “trên sống, dưới khê, tứ bề nhão nhoét”.
9 tuổi, đi học về, ăn cơm trưa xong là cùng bà chị cắp cái chậu tôn cũ ra sông Nhuệ mò hến, mò trai, sông Nhuệ hồi đó đầy phù sa, không phải là con kênh nước đen khủng khiếp như bây giờ. Hai chị em lặn ngụp chừng một tiếng, là đủ cho cà nhà có bữa cháo trai ngon lành. Không đi mò trai thì cùng anh Tuân, ông anh thứ hai đi bắt cua ở cánh đồng làng Xa La. Đi bắt cua lúc trưa vì lúc đó người làm đồng đã nghỉ, không bị họ đuổi vì lo mình giẫm lúa, lo bờ ruộng bị phá. Hai anh em quần đùi áo cộc, mỗi đứa một cái giỏ, lui cui nghi ngóp trên cánh đồng giữa trưa nắng chang chang. Anh Tuân có cái móc sắt để móc cua, còn mình dùng móc không khéo, hay xé rách con cua trong hang, nên cứ tay không thọc vào hang. Nhiều lần thọc trúng con rắn nước, đã có lần bị rắn nước cắn, ngứa ít bữa rồi hết. Cua mình bắt nấu với rau ngót mình trồng, làm gì có món canh cua nào ngon hơn được.
Cánh đồng Xa La giờ đã thành khu đô thị Xa La, anh Tuân cũng đã đi xa, mãi mãi…
10 tuổi, đang học lớp 3 thì Mỹ ném bom trở lại miền Bắc. Cùng các bạn trong lớp, tự tay đào được một đoạn hào giao thông dài, để tránh bom.
Đồng tiền công đầu tiên mình kiếm được, cũng liên quan đến việc Mỹ ném bom. Đó là vào mùa hè năm 1974.
Năm đó, dường như đã chắc chắn Mỹ sẽ không ném bom trở lại nữa, viện 3 cho phá dỡ các hầm trú ẩn. Bây giờ, phá dỡ các công trình cũ là việc quá đơn giản, nhưng hồi 1974, cách phá dỡ khác. Khi những vách tường đã bị phá sập, tụi mình được thuê đẽo những mảnh tường đó, mót lại những viên gạch. Tụi mình, là 3 anh em mình, cũng nhiều anh chị khác. Mỗi người một con dao rựa, đẽo bỏ lớp vôi vữa kết dính vào viên gạch. Gạch mót lại được đếm viên để tính tiền, gạch bị vỡ đôi chỉ được tính bằng nừa giá gạch nguyên, vỡ ba không được tính tiền. Mấy ngày đầu, gặp cái hầm xây không quá kiên cố, đẽo gạch dễ, vừa nhanh vừa không bị vỡ, riêng mình cũng được một kiêu (chồng gạch 200 viên), được trả 5 đồng. Khi đó, 5 đồng mua được 5 bát phở, 3 anh em đi làm một ngày được số tiền bằng lương của mẹ trong 1 tuần… Mấy ngày sau, gặp cái hầm phòng mổ, vữa xi măng quá chắc, đẽo 3 viên gạch thì vỡ 2 viên, thu nhập kém hẳn trong khi tay phồng rộp, đau rát.
Đẽo gạch
Đau, mệt, nhưng vẫn thích đi đẽo gạch, vì vừa có tiền phụ bố mẹ, vừa hóng hớt các anh chị trò chuyện. Đủ thứ chuyện được kể trong khi đẽo gạch. Chuyện ma như chuyện sọ dừa, chuyện cái lưỡi dài, chuyện cổ tích, chuyện nghịch ngợm hồi đi sơ tán, chuyện phim Bạch Mao Nữ của Trung Quốc hay Chị Nhung của Việt Nam… Lần đầu tiên mình nghe nói đến truyện ngắn Cây Táo Ông Lành, chính là trong những ngày đẽo gạch ấy. Có một chị bên làng Hà Trì, mới học lớp 7, hơn mình 3 tuổi thôi, mà thuật lại nội dung Cây Táo Ông Lành, rồi kể những chuyện bên lề, những đồn thổi quanh truyện ngắn ấy, rất mạch lạc, cuốn hút…
Hồi này, báo chí đang viết nhiều về những gương vượt khó học giỏi. Nhớ lại chuyện ngày xưa, thấy mình cũng là tấm gương vượt khó. Không riêng mình, mà thế hệ mình là thế hệ vượt khó, thành tài.
8 tuổi, bắt đầu phải đi vớt bèo tấm về cho vịt ăn, mấy con vịt nuôi ở cái chuồngnhỏ sau nhà 24, khu tập thể viện quân y 103, vẫn được gọi ngắn gọn là “viện 3”.Bắt đầu biết tưới rau, trồng đủ loại rau, ở khoảnh vườn nhỏ bên sông Nhuệ.
8 tuổi, học lớp 2, bắt đầu biết nấu cơm. Nấu bằng lá cây xà cừ, lá cây phi lao mấy anh chị em đi quét về, nấu bằng bếp lò mùn cưa tự đóng lấy. Bố mẹ đi làm, 3 anh chị lớn đi học buổi sáng, nấu cơm trưa là việc của mình. Hồi đó, mình quá còi cọc,đứng chỉ cao hơn cái bệ bếp một chút, bố đóng cho cái ghế gỗ, cao chừng 2 tấc.Chả cứ gì mình, bà chị hơn mình 2 tuổi cũng phải đứng lên cái ghế ấy mới có thể nấu cơm, luộc rau được. Bây giờ nghĩ lại, không hiểu ngày đó sao mình có thể nấu được nồi cơm cho cả nhà 9 người ăn, dù có bữa “trên sống, dưới khê, tứ bề nhão nhoét”.
9 tuổi, đi học về, ăn cơm trưa xong là cùng bà chị cắp cái chậu tôn cũ ra sông Nhuệ mò hến, mò trai, sông Nhuệ hồi đó đầy phù sa, không phải là con kênh nước đen khủng khiếp như bây giờ. Hai chị em lặn ngụp chừng một tiếng, là đủ cho cà nhà có bữa cháo trai ngon lành. Không đi mò trai thì cùng anh Tuân, ông anh thứ hai đi bắt cua ở cánh đồng làng Xa La. Đi bắt cua lúc trưa vì lúc đó người làm đồng đã nghỉ, không bị họ đuổi vì lo mình giẫm lúa, lo bờ ruộng bị phá. Hai anh em quần đùi áo cộc, mỗi đứa một cái giỏ, lui cui nghi ngóp trên cánh đồng giữa trưa nắng chang chang. Anh Tuân có cái móc sắt để móc cua, còn mình dùng móc không khéo, hay xé rách con cua trong hang, nên cứ tay không thọc vào hang. Nhiều lần thọc trúng con rắn nước, đã có lần bị rắn nước cắn, ngứa ít bữa rồi hết. Cua mình bắt nấu với rau ngót mình trồng, làm gì có món canh cua nào ngon hơn được.
Cánh đồng Xa La giờ đã thành khu đô thị Xa La, anh Tuân cũng đã đi xa, mãi mãi…
10 tuổi, đang học lớp 3 thì Mỹ ném bom trở lại miền Bắc. Cùng các bạn trong lớp, tự tay đào được một đoạn hào giao thông dài, để tránh bom.
Đồng tiền công đầu tiên mình kiếm được, cũng liên quan đến việc Mỹ ném bom. Đó là vào mùa hè năm 1974.
Năm đó, dường như đã chắc chắn Mỹ sẽ không ném bom trở lại nữa, viện 3 cho phá dỡ các hầm trú ẩn. Bây giờ, phá dỡ các công trình cũ là việc quá đơn giản, nhưng hồi 1974, cách phá dỡ khác. Khi những vách tường đã bị phá sập, tụi mình được thuê đẽo những mảnh tường đó, mót lại những viên gạch. Tụi mình, là 3 anh em mình, cũng nhiều anh chị khác. Mỗi người một con dao rựa, đẽo bỏ lớp vôi vữa kết dính vào viên gạch. Gạch mót lại được đếm viên để tính tiền, gạch bị vỡ đôi chỉ được tính bằng nừa giá gạch nguyên, vỡ ba không được tính tiền. Mấy ngày đầu, gặp cái hầm xây không quá kiên cố, đẽo gạch dễ, vừa nhanh vừa không bị vỡ, riêng mình cũng được một kiêu (chồng gạch 200 viên), được trả 5 đồng. Khi đó, 5 đồng mua được 5 bát phở, 3 anh em đi làm một ngày được số tiền bằng lương của mẹ trong 1 tuần… Mấy ngày sau, gặp cái hầm phòng mổ, vữa xi măng quá chắc, đẽo 3 viên gạch thì vỡ 2 viên, thu nhập kém hẳn trong khi tay phồng rộp, đau rát.
Đẽo gạch
Đau, mệt, nhưng vẫn thích đi đẽo gạch, vì vừa có tiền phụ bố mẹ, vừa hóng hớt các anh chị trò chuyện. Đủ thứ chuyện được kể trong khi đẽo gạch. Chuyện ma như chuyện sọ dừa, chuyện cái lưỡi dài, chuyện cổ tích, chuyện nghịch ngợm hồi đi sơ tán, chuyện phim Bạch Mao Nữ của Trung Quốc hay Chị Nhung của Việt Nam… Lần đầu tiên mình nghe nói đến truyện ngắn Cây Táo Ông Lành, chính là trong những ngày đẽo gạch ấy. Có một chị bên làng Hà Trì, mới học lớp 7, hơn mình 3 tuổi thôi, mà thuật lại nội dung Cây Táo Ông Lành, rồi kể những chuyện bên lề, những đồn thổi quanh truyện ngắn ấy, rất mạch lạc, cuốn hút…Hồi này, báo chí đang viết nhiều về những gương vượt khó học giỏi. Nhớ lại chuyện ngày xưa, thấy mình cũng là tấm gương vượt khó. Không riêng mình, mà thế hệ mình là thế hệ vượt khó, thành tài.
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Những anh hùng bất tử
Ngày 31-1-68 31 đồng chí đi chiến đấu, chỉ còn lại 8 đồng chí về đơn vị 88.
Sau một trận đánh dịp Tết Mậu Thân, đại đội 90 đặc công tỉnh Khánh Hòa đã mất 4 phần 5 quân số.
Ngoài vũ khí, thuốc men, đồ cấp dưỡng của những người lính đặc công thật đơn sơ: Mấy cái xoong, chậu, hăng gô, gạo, mì chính...
Trong cuốn sổ được tìm thấy trong một hang đá tại chiến khu Đồng Bò (xã Phước Đồng, thành phố Nha Trang, Khánh hòa), có cả biên bản kiểm kê tài sản, báo cáo tổng kết đợt thi đua theo lời dặn của Bác Hồ, từ ngày 1-5-68 đến 20-7-68...
Xin kính cẩn nghiêng mình trước những người anh hùng, những người bất tử!
Sau một trận đánh dịp Tết Mậu Thân, đại đội 90 đặc công tỉnh Khánh Hòa đã mất 4 phần 5 quân số.
Ngoài vũ khí, thuốc men, đồ cấp dưỡng của những người lính đặc công thật đơn sơ: Mấy cái xoong, chậu, hăng gô, gạo, mì chính...
Trong cuốn sổ được tìm thấy trong một hang đá tại chiến khu Đồng Bò (xã Phước Đồng, thành phố Nha Trang, Khánh hòa), có cả biên bản kiểm kê tài sản, báo cáo tổng kết đợt thi đua theo lời dặn của Bác Hồ, từ ngày 1-5-68 đến 20-7-68...
Xin kính cẩn nghiêng mình trước những người anh hùng, những người bất tử!
Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




