Thứ Năm, 31 tháng 7, 2008

Xa rồi, Hà Tây!

Category: cảnh đẹp, Tag: Du lịch,Tổng quát

07/31/2008 10:20 am

Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh
Trời đất Hà Tây tay em dệt lụa
Sữa trắng Ba Vì, thóc vàng Khu Cháy
Hồn thơ Nguyễn Trãi dệt thành vần
Sông Tích sông Đà giăng lụa mênh mông

Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm
Đồng hợp tác xanh tươi cấy cầy thẳng tắp
Anh phi công bàng hoàng ngỡ mình bay trên gấm vóc

Hà Tây! Cửa ngõ Thủ Đô!
Áo giáp chở che ngàn năm bền vững
Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời
Hà Tây! Vọng gác Thủ Đô!
Cô gái Suối Hai chàng trai Cầu Giẽ
Giữ lấy màu xanh biếc cho tấm lụa thanh thiên
Hà Tây...

Hà Tây Quê Lụa
Sáng tác: Nhật Lai - Thể hiện: Quốc Hương


Trên báo Phú Yên Online, tôi đọc được một bài viết về Hà Tây quê lụa. Đối với một kẻ sinh ra ở Hà Đông, tắm mát bằng dòng nước sông Nhuệ, sống nhiều năm ở Phú Yên, đây là bài viết hay nhất đọc được trong ngày hôm nay - Ngày cuối cùng còn tên gọi Hà Tây, ngày cuối cùng giai điệu mềm mại, êm mát như dải lụa Vạn Phúc là nhạc hiệu của Đài Phát thanh - Truyền hình Hà Tây!

Chuyện về bài “tỉnh ca” sắp thành quá khứ

Cách đây ít lâu, tôi nhận được một cuốn sách do người bạn gửi tặng. Đó là tập sách nhạc, tuyển chọn 64 ca khúc được chọn làm “tỉnh ca” của các tỉnh, thành phố trong cả nước. Cuốn sách mang tên Đường tôi đi dài theo đất nước, thật giống như một chuyến tàu, chở âm nhạc băng qua bao suối bao sông, bao đồng bao biển để từ Tây Bắc, Đông Bắc về đồng bằng Bắc Bộ, vào miền Trung, vượt lên Tây Nguyên, ghé qua miền Tây Nam Bộ rồi xuống đất Mũi Cà Mau. Khi mở tập sách nhạc này, tôi đã dừng lại khá lâu bên bài Hà Tây quê lụa và hát vang khúc “tỉnh ca” mà cố nhạc sĩ Nhật Lai đã viết. Ông đâu ngờ bài hát này đã được chọn làm nhạc hiệu của Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Tây. Bài “tỉnh ca” ấy đã khắc sâu vào tâm hồn và trở thành một thứ tài sản phi vật thể, thành niềm tự hào của cư dân xứ Đông, xứ Đoài…; thành nỗi nhớ quê của kẻ dứt áo ra đi - mà tôi cũng chỉ là một.
Đêm nay tôi tìm lại cuốn sách bạn gửi tặng hôm nào, lật mở trang 84+85, gặp lại những câu nhạc mượt mà của nhạc sĩ Nhật Lai và biết rằng, khi tái bản cuốn sách Đường tôi đi dài theo đất nước, dù yêu biết bao, dù thích nhường nào, bạn tôi cũng bỏ đi bài hát ấy. Nếu để bài hát ở đó, sẽ là một sai sót của người biên tập, vì Hà Tây đã thuộc về Hà Nội… Nhưng mà đó là chuyện của mai này, là công việc của người làm sách.
Khi biết tin Hà Nội có thêm Hà Tây, tôi lấy xe đi qua gốc gạo làng, ra với cánh đồng lúa vẫn như đang rì rào kể chuyện, và chợt nhớ đến Nhật Lai. Ông đã viết Hà Tây quê lụa cho chúng tôi bằng một trái tim nhiều thương mến: “Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh/ Trời đất Hà Tây, tay em dệt lụa/ Sữa trắng Ba Vì thóc vàng Khu Cháy, hồn thơ Nguyễn Trãi dệt thành vần/ Sông Tích, sông Đà giăng lụa mênh mông…”. Ông đã viết Hà Tây quê lụa bằng cái nhìn xanh non của một cư dân vùng đất Phú Yên bốn mùa nắng gió.
Tôi đã đọc được ở đâu đó và nhớ như in rằng, nhạc sĩ Nhật Lai sinh năm 1931 ở làng An Nghiệp, Tuy An (Phú Yên). Ông có một cái tên khai sinh thật dễ nhớ, vì trùng với bút danh một nhà văn lớn của Việt Nam: Nguyễn Tuân. Chẳng phải vì “sợ” tên tuổi lớn đó mà ông tìm cho mình một tên gọi khác, mà chỉ đơn giản là ông trông giống người Nhật Bản, nên bạn bè thường nói đùa ông là… lai Nhật. Lâu dần, tiếng gọi “Nhật lai” trở thành bút danh Nhật Lai và được ký dưới những trường ca, nhạc kịch hay ca khúc. Ông cũng chính là anh trai của nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả bài thơ nổi tiếng Cuộc chia ly màu đỏ...
Năm 1954, nhạc sĩ Nhật Lai tập kết ra Bắc, chính thức hòa nhập vào cuộc sống cùng nhân dân miền Bắc. Vì lẽ ấy ông rất hiểu cuộc sống của người dân miền Bắc thời kỳ đó. Trong những năm máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc, ông xót xa trước cảnh những cánh đồng lúa xanh bị bom đạn cày phá. Từ thực tế cộng thêm nhiều trải nghiệm, Nhật Lai đã xúc động đặt bút viết ca khúc Hà Tây quê lụa. Đó là năm 1965. Giai điệu của bài hát mềm mại, êm mát như tấm lụa làng Vạn Phúc. Thật xúc động biết bao khi nghe tiếng hát nghệ sĩ Quốc Hưng ngân lên da diết: “Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm/ Đồng hợp tác xanh tươi cấy dày thẳng tắp, anh phi công bàng hoàng ngỡ mình bay trên gấm vóc... Hà Tây, cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững...”.
Tạo hóa ban cho đất Hà Tây thật nhiều cảnh đẹp: Hương Sơn có suối Yến lững lờ, xứ Đoài mây trắng, sông Tích, sông Đáy hiền hòa trôi xuôi như những dải lụa mềm vắt qua vùng gấm vóc. Mỗi khi bài hát vang lên, ta như được nhìn thấy những em gái má hồng môi đỏ ngồi quay xa dệt lụa, như được tham gia vào một chuyến du ngoạn qua những địa danh nổi tiếng của Hà Tây bằng chiếc xe âm nhạc. Bây giờ, với quyết định nhập toàn bộ tỉnh Hà Tây về Hà Nội, Hà Tây quê lụa sẽ không còn là một bài “tỉnh ca” nữa. Rồi đây nó sẽ sống một đời sống tự do hơn. Bức tranh bằng âm nhạc về một vùng đất của Việt Nam với lụa là gấm vóc, với “sông Tích, sông Đà giăng lụa mênh mông…” đã khắc sâu trong lòng người yêu nhạc, như một kỷ niệm khó mờ phai…
HƯƠNG THỊ

hai tam at 12/30/2009 11:43 pm comment
hjhj bai` ne` hay we'. hjhj we mjnh o tan ljnh ba vj` ha tay (cu~) ne`

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2008

Vinashin làm Cò?

Category: báo chí, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

07/29/2008 11:31 am
Cuối tháng 6, ông Phạm Thanh Bình - Chủ tịch HĐQT Vinashin - cho biết, Vinashin đã quyết định dừng hoặc giãn tiến độ 49 dự án, với tổng số vốn khoảng 6.500 tỷ đồng. Có một số ý kiến cho rằng, quyết định này thể hiện trách nhiệm của Vinashin trước Thủ tướng, trước đất nước trong việc kìm chế lạm phát.
6500 tỷ đồng tương đương gần 400 triệu USD, con số khá lớn. Nhưng nó chỉ là “muỗi”, so với con số 9,8 tỷ USD tổng vốn đầu tư của dự án liên hiệp nhà máy luyện cán thép (14,42 triệu tấn/năm), nhà máy nhiệt điện (2.270MW) và cảng biển 50.000 tấn tại Khu công nghiệp Dốc Hầm – Cà Ná (Ninh Phước, Ninh Thuận). Hồ sơ dự án này đã được Vinashin gửi đến UBND tỉnh Ninh Thuận và nhiều Bộ, ngành đầu năm nay.
Đáng chú ý nhất trong hồ sơ là dự án nhà máy thép - cảng biển, Vinashin liên doanh với tập đoàn Lion (Malaysia), vốn đầu tư giai đoạn đầu (2008 – 2010) 2,7 tỷ USD. Dự án này làm người ta nhớ đến dự án nhà máy thép (8 triệu tấn/năm) - cảng biển – nhà máy điện tại Khu kinh tế Vân Phong (Khánh Hoà) của Vinashin liên doanh với tập đoàn Posco (Hàn Quốc). 2 dự án nhà máy thép to vật vã liên doanh với hãng nước ngoài lại không phải của anh chuyên về sản xuất thép là Tổng Cty Thép Việt Nam (VSC), mà của đại gia chuyên về đóng tàu!
Trong dự án Vân Phong giai đoạn đầu, có tin Vinashin sẽ góp 1 tỷ trong số vốn đầu tư trên 5 tỷ USD. Thế nhưng tháng 6 vừa qua, khi được hỏi về việc Vinashin sẽ không góp vốn với Posco, một số nhân vật có trách nhiệm trả lời, Vinashin chưa hề ký kết liên doanh với Posco, nên làm gì có chuyện rút khỏi liên doanh! Còn ông Cho Chung Myong - Trưởng Ban quản lý dự án của Posco tại Việt Nam thật thà nói: “Vinashin có kinh nghiệm, có quan hệ tốt trong việc thực hiện thủ tục đầu tư, và đã giúp chúng tôi rất nhiều. Bây giờ họ không liên doanh không ảnh hưởng gì đến dự án của chúng tôi. Nhưng sau này, có thể chúng tôi vẫn cần sự giúp đỡ của họ.”
Nếu sau này, nghe tin Vinashin rút khỏi liên doanh nhà máy thép tại Dốc Hầm – Cà Ná, xin đừng ngạc nhiên. Hãy tiếp tục khen ngọi họ “thể hiện trách nhiệm trước Thủ tướng, trước đất nước trong việc kìm chế lạm phát”!
Thiềm Thừ at 04/01/2010 03:25 pm comment
Thứ Sáu, 19/02/2010, 08:11 Lơ lửng một đại dự án TP - Dự án Khu liên hợp Thép Cà Ná động thổ vào ngày 23-11-2008 tại xã Phước Diêm, huyện Ninh Phước (nay là huyện Thuận Nam) trong niềm kỳ vọng của lãnh đạo các cấp và nhân dân tỉnh nghèo Ninh Thuận. Thế nhưng đến nay, đại dự án này… bất động. Một góc vùng đất dự án - Ảnh: P.T Lui binh một phần Dự án này có tổng vốn đầu tư lên đến 156.700 tỷ đồng, tương đương 9.793 triệu USD, liên doanh giữa Cty Maju Stabil SDN (thuộc Tập đoàn Lion - Malaysia) và Vinashin (Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam), thời gian thực hiện 50 năm. Dự án Khu liên hợp Thép Cà Ná gồm khu liên hợp thép, Nhà máy nhiệt điện và cảng biển. Giai đoạn I của dự án (2008 - 2010) sẽ hoàn thành và đưa vào sử dụng tổ hợp nhà máy thép có công suất 4,5 triệu tấn thép cuộn cán nóng/năm (tổng công suất dự án 14,4 triệu tấn thép thô/năm); đầu tư hai nhà máy nhiệt điện có tổng công suất 1.450MW, cảng biển có công suất bốc dỡ 15 triệu tấn/năm. Nguồn vốn giai đoạn I là 43.988 tỷ đồng Vinashin góp 26%. Đến nay, Vinashin đã ứng 84 tỷ đồng/130 tỷ đồng để giải phóng mặt bằng 662 ha đất cho giai đoạn I. Từ sau ngày khởi công đến nay, số tiền bồi thường còn lại chưa đến tay người bị giải tỏa ở thôn Thương Diêm I và II (xã Phước Diêm, huyện Thuận Nam) và khu tái định cư 1,3 ha (đợt I) vẫn còn... trên giấy. Theo quy định, UBND tỉnh Ninh Thuận đã có thể thu hồi giấy chứng nhận đầu tư cấp vì dự án đã chậm triển khai 17 tháng... Đọc toàn bài tại đây

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

Annhiong haxeio, Korea! V - Nỗi đau chia cắt

Category: Hàn Quốc, Tag: Các nước châu Á khác,Du lịch,karea

07/26/2008 09:13 pm
Ngày 27/7/1953, hiệp định về đình chiến tại Triều Tiên được ký kết. Từ đó đến nay đã chẵn 55 năm, nước Triều Tiên tiếp tục bị chia cắt. Nói “tiếp tục bị chia cắt”, vì Triều Tiên bị chia cắt từ năm 1945, tính đến nay đã là 63 năm.
Chiều 11/7, tôi đến Imjingak Park (Công viên Nhâm Thìn Các), một công viên tưởng niệm trong khu phi quân sự giữa Đại Hàn Dân Quốc và Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên. Những tượng đài bằng đá xám với cảnh núi cắt sông chia, gia đình ly tán. Những tủ trưng bày vũ khí, quân dụng của binh lính đôi bên trong thời gian chiến tranh 1950 – 1953. Những gian hàng lưu niệm, trong đó được bày bán nhiều nhất là những bản đồ hoặc tranh vẽ, chạm khắc hình đất nước Triều Tiên bị sợi dây kẽm gai chia đôi ở vĩ tuyến 38… Bao trùm lên tất cả là âm điệu khắc khoải ảo não của những bài hát với giọng ca nữ. Du khách phần đông là người Hàn Quốc, đàn ông, đàn bà, thanh niên nam nữ lặng lẽ đi giữa khung cảnh đó, đến nơi tận cùng của Imjingak Park : Cầu Tự Do - Bridge of Freedom.
ben dai ky niem

chia cat

Đó là chiếc cầu bằng gỗ bắc ngang con suối nhỏ đổ ra sông Imjin (Nhâm Thìn), một nhánh của sông Hàn. Năm 1953 sau khi hiệp định đình chiến được ký kết, 12733 tù binh đã được trao trả, đi qua cầu này về miền Nam Triều Tiên. Bridge of Freedom không có giá trị về kiến trúc, nhưng từ hơn nửa thế kỷ nay đã được nhắc đến như một biểu tượng của Chiến tranh Triều Tiên. Phía Bắc Bridge of Freedom bị chắn lại bằng rào thép và kẽm gai. Trên hàng rào này, người Hàn Quốc và du khách treo rất nhiều vật lưu niệm như cờ, biểu tượng, những mảnh vải in bản đồ nước Triều Tiên thống nhất, những lời nguyện cầu… Chỉ cách Bridge of Freedom chưa đầy 500m là cây cầu sắt bắc ngang sông Imjin, nơi tuyến đường sắt Liên Triều chạy qua.
Cũng như những đồng bào của họ, mấy người Hàn Quốc đi cùng chúng tôi hầu như yên lặng suốt chuyến thăm. “Em có người thân ở miền Bắc không?” – Tôi hỏi Park Eun Hyun, cô gái đã có 2 năm học tại ĐH Sư phạm – ĐH Quốc gia Hà Nội trong chương trình “lưỡng quốc cử nhân”, thích được gọi theo tên Việt là Hiền. “Dạ, gia đình em may mắn, không có ai ở miền Bắc.” Khi Hiền trả lời, tôi thấy ngấn nước trong mắt cô.
Bridge of Freedom
Bridge of Freedom

cau nguyen

Một người bạn Hàn Quốc nói, nếu quân đội Trung Quốc không vượt sông Áp Lục (Amnokkang, Yalu) can thiệp cuối năm 1950, Triều Tiên đã thống nhất. Nhưng Triều Tiên cũng có thể đã thống nhất, nếu Mỹ và nhiều nước khác không đổ quân lên Pusan và Incheon (Nhân Xuyên) tháng 8, tháng 9/1950? Anh bạn Hàn Quốc không phản bác lại tôi, chỉ thở dài.
Từ khu phi quân sự, chúng tôi tới thẳng sân bay quốc tế Incheon cách đó chừng 40 phút chạy xe để làm thủ tục lên máy bay, về Tân Sơn Nhất. Tại Incheon tôi nghe tin, chỉ vài giờ trước khi chúng tôi đặt chân lên Bridge of Freedom, một nữ du khách Hàn Quốc 53 tuổi là bà Park Wang Ja đã bị bắn chết trong Khu nghỉ mát núi Kumgang (Kim Cương) trên lãnh thổ Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Phía Triều Tiên nói, bà Park bị bắn vì cố tình đi vào khu vực quân sự.
Đã có hiệp định đình chiến Panmunjeom (Bàn Môn Điếm) ngày 27/7/1953, nhưng cho đến nay cuộc Chiến tranh Triều Tiên vẫn chưa thực sự chấm dứt, chưa có hiệp định hoà bình.
Việt Nam cũng từng bị chia cắt bởi hiệp định Geneve, được ký kết đúng một năm sau hiệp định Bàn Môn Điếm. Tổ quốc của chúng ta đã thống nhất được 33 năm. Người Triều Tiên đang khao khát đất nước của họ cũng thống nhất được như Việt Nam .
Họ có biết rằng, từ ngày thống nhất lãnh thổ đến khi lòng người không còn chia cắt, khoảng thời gian còn dài xa lắm!
Quân đội 16 nước đã tham chiến cùng quân Nam Triều Tiên
16 nuoc tham chien

Vọng gác bên đường sắt Liên Triều
vong gac

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

CLB Thanh niên Vĩnh Hải bị xoá sổ!

Category: báo chí, Tag: cưỡngchế,Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội

07/25/2008 07:17 pm
Cuộc cưỡng chế diễn ra khi Chủ nhiệm CLB đang làm nhiệm vụ HLV Đội dự tuyển Thể thao Người khuyết tật Việt Nam tham dự Đại hội thể thao Người khuyết tật thế giới – Paralympic Bắc Kinh 2008.


Năm 1987, vợ chồng anh Quang Nhật Mạnh được cha mẹ cho 402m2 đất bên đường 2/4, phường Vĩnh Hải, Nha Trang. Anh Mạnh và vợ - chị Nguyễn Thị Tuyết Huệ đều là HLV thể thao, họ lập CLB Thanh Niên Vĩnh Hải, được Ủy ban Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh Khánh Hoà ủng hộ, giúp đỡ. Từ đó cho đến nay, đây là cơ sở thể thao xã hội hoá lớn nhất Bắc Nha Trang, địa chỉ thường xuyên lui tới của hàng ngàn nam nữ thanh niên ham rèn luyện thân thể và những sinh hoạt văn hoá lành mạnh. Trong những thanh niên khuyết tật được anh Mạnh trực tiếp hướng dẫn rèn tập thể thao, trở thành VĐV xuất sắc có Châu Hoàng Tuyết Loan và Đinh Thị Ngà. Họ đã được triệu tập vào Đội dự tuyển Thể thao Người khuyết tật Việt Nam dự Paralympic Bắc Kinh 2008, môn cử tạ. Anh Quang Nhật Mạnh cũng được Bộ VH-TT và DL triệu tập làm HLV Đội dự tuyển Paralympic Bắc Kinh 2008 của Việt Nam, lên đường ra Hà Nội làm nhiệm vụ từ ngày 1/7/2008.

Tháng 8/2001, UBND tỉnh Khánh Hoà phê duyệt dự án đầu tư xây dựng chợ Vĩnh Hải (CVH) mới với số vốn trên 22 tỷ đồng, hơn 90% số vốn này trông chờ vào tiền bán đất thu hồi được. Ngày 23/7/2002, UBND tỉnh Khánh Hoà ra quyết định thu hồi 30.060m2 đất để đầu tư xây dựng CVH, kèm theo có danh sách 38 hộ và 4 tổ chức bị thu hồi đất. Gia đình anh Quang Nhật Mạnh bị thu hồi trắng 402m2 đất, nơi ở của gia đình anh và cũng là CLB Thanh niên Vĩnh Hải. 402m2 đất mặt tiền đường sầm uất nhất Bắc Nha Trang, có giấy tờ hợp pháp, nhưng anh Mạnh chỉ được đền bù 150m2 đất ở với giá 5.000.000đ/m2, còn 252m2 chỉ được hỗ trợ 1.000.000đ/m2.
Sau nhiều lần khiếu nại, gia đình anh được tiêu chuẩn 200m2 đất tái định cư (TĐC, giá 3.100.000đ/m2) và có thể mua 1 lô nữa (khoảng 80m2) với giá gần giá thị trường, khoảng 20.000.000đ/m2. Lô đất 200m2 Ban quản lý Dự án các công trình xây dựng Nha Trang (BQLDA) giao cho gia đình anh Mạnh vốn là đất do gia đình ông Hồ Văn Xy sử dụng.
Ông Hồ Văn Xy là con trai duy nhất của liệt sĩ Hồ Văn Thọ, năm 1990 ông được Cty Vật tư nông nghiệp Khánh Hoà giao một căn nhà ở trên lô đất giáp phía sau lô đất của anh Mạnh. Gia đình ông Xy sinh sống ổn định tại đó cho đến nay, trong sổ hộ khẩu thường trú có 13 người thuộc 3 thế hệ. Trong danh sách thu hồi đất không có hộ ông Xy, nhưng họ vẫn bị giải toả trắng. Ông Xy cho biết, toàn bộ 285m2 đất gia đình ông đang sử dụng, gần 140m2 nhà cấp 4 và nhà tạm cùng nhiều vật kiến trúc, cây cối… chỉ được hỗ trợ tổng cộng 19,2 triệu đồng. Gia đình ông không được giao đất TĐC, chỉ được mua 1 lô 80 m2 với giá 4.500.000đ/m2.

CLB Vinh Hai

Một trong rất nhiều bằng khen, chứng nhận... của anh Mạnh, chị Huệ
Anh Mạnh, chị Huệ thẫn thờ với tờ quyết định cưỡng chế
Vợ chồng anh Mạnh và vợ chồng ông Xy đều làm đơn khiếu nại việc đền bù, hỗ trợ giải toả không đúng chính sách của Nhà nước. Các báo Tiền phong, Đại Đoàn Kết, Khánh Hoà, Thanh Niên, Pháp Luật Việt Nam… đã đăng nhiều bài ủng hộ nguyện vọng chính đáng của họ. Nhưng UBND thành phố Nha Trang vẫn ra các quyết định cưỡng chế giải toả đối với hộ anh Mạnh và hộ ông Xy. Ngày 18/4/2008, hộ ông Xy bị cưỡng chế giải toả.
Trong khi đó, anh Mạnh trình sơ đồ trích đo địa chính thửa đất do Cty TNHH Dịch vụ địa chính Thanh Lâm xác lập, cho thấy 187,6m2 đất của anh nằm ngoài quy hoạch CVH mới. Cty Thanh Lâm xác lập sơ đồ này dựa vào bản đồ quy hoạch sử dụng đất phường Vĩnh Hải đến năm 2010, do UBND tỉnh Khánh Hoà phê duyệt. Nhưng Sở TN-MT Khánh Hoà cho rằng, bản đồ quy hoạch sử dụng đất không đủ cơ sở để làm tài liệu xác định ranh giới, mốc giới. Dựa vào ý kiến này, ngày 25/7 UBND thành phố Nha Trang tổ chức thực hiện quyết định cưỡng chế thu hồi đất của gia đình anh Mạnh.
Bắt đầu cuộc cưỡng chế
Chị Huệ
Rất đông người chứng kiến cuộc cưỡng chế
Biết việc bị cưỡng chế, nhưng anh Quang Nhật Mạnh không thể bỏ nhiệm vụ quốc gia để về Nha Trang. Chỉ có chị Huệ và 3 cô con gái ở nhà. Họ bị cưỡng chế khi chưa có đất TĐC. Bởi sau khi bị cưỡng chế, gia đình ông Xy dựng lều ở lại trên nền nhà cũ và tiếp tục khiếu nại. Ông Xy là con liệt sĩ. Anh Mạnh là người có đóng góp không thể phủ nhận cho thể thao Khánh Hoà và cả nước. Nhưng cả hai gia đình vốn là láng giềng thân thiết đều bị cưỡng chế thu hồi đất, nhà này phải nhận đất TĐC là đất cũ vừa bị cưỡng chế của nhà kia. Trong khi bác bỏ những khiếu nại chính đáng của anh Mạnh, ông Xy, khó khăn trong việc giải quyết đất TĐC cho họ, UBND tỉnh Khánh Hoà lại đồng ý về chủ trương giao 1200 m2 đất CVH mới cho Cty thuỷ sản F17, để họ kinh doanh đất ở
Vợ chồng ông Xy trong lều ở tạm của gia đình họ. Bên ngoài là cảnh phá dỡ nhà anh Mạnh.
Hoang tàn

Đêm nay, mọi người trong gia đình anh Mạnh và gia đình ông Xy đều không được ngủ dưới mái nhà của họ! 

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008

Annhiong haxeio, Korea! IV - Nhà hàng Việt Nam, cửa hiệu phục vụ người Việt

Category: Hàn Quốc, Tag: Các nước châu Á khác,Du lịch

07/24/2008 10:09 pm
Hiệu sâm Cao Ly (Koryo Gingseng Store) ở lối cổng số 2 chợ Namdaemun, Seoul . Vào cửa hàng này, có cảm giác như vào một hiệu thuốc bắc ở đường Hải Thượng Lãn Ông, Chợ Lớn, chỉ khác là ở đây sực nức mùi nhân sâm. Đủ loại dược liệu, từ củ nhân sâm tươi, nhân sâm viên, hồng sâm đến linh chi, đông trùng hạ thảo, cả kẹo nhân sâm, kem đánh răng nhân sâm, mỹ phẩm chế từ nhân sâm… Bao bì thường in chữ tiếng Hàn và tiếng Anh, nhưng trên kệ có dán những bảng chữ lớn bằng tiếng Việt chỉ dẫn loại hàng, loại dược liệu bày ở đó. Khách mua loại nào đều được nhà hàng đưa cho tờ hướng dẫn sử dụng khá chi tiết bằng tiếng Việt. Bằng tiếng Việt, cô nhân viên thu ngân cho biết cửa hàng làm ăn phát đạt, vì ngày nào cũng có khá đông khách người Việt đến đây.

Trong hiệu sâm ở chợ Namdaemun
Seoul là thủ đô Hàn Quốc, là thành phố lớn với trên 10 triệu dân, nên việc nhiều người Việt lui tới đây cũng dễ hiểu. Nhưng Gwangyang là một thành phố nhỏ ở phía Nam Hàn Quốc, có khoảng 140.000 dân - ít hơn dân số thành phố Tuy Hoà tỉnh Phú Yên. Trưa 8/7, những người bạn Hàn Quốc đã dành cho chúng tôi một bất ngờ: Ăn trưa ở một nhà hàng Việt Nam là Nhà hàng Hồ Chí Minh tại khu Jeonnam, Gwangyang. Ở mặt tiền nhà hàng, bên dưới bảng hiệu là tấm bạt có hình ảnh bốn cô gái Việt Nam thướt tha trong tà áo dài trắng, đội nón lá trắng dắt xe đạp đi dạo, cùng những hình ảnh giới thiệu các món ăn, trong đó có món Chả dò chiên (tiếng Việt đầy đủ dấu). Bữa đó tại Nhà hàng Hồ Chí Minh, chúng tôi đã ăn nem cuốn với bánh đa nem Hà Nội, ăn phở bò với giá làm bằng đậu tương, không nêm bột ngọt, khá ngon.
Nhà hàng Hồ Chí Minh ở Gwangyang
Nhà hàng Hồ Chí Minh có rượu Nếp Mới với ghi chú tiếng Hàn - Việt Men Say Hồn Việt, có bia Sài Gòn, bia Hà Nội
Mrs. Kwak: Nhà hàng của tôi mang tên Hồ Chí Minh vì đây là người Việt Nam được biết đến nhiều nhất ở Hàn Quốc, cũng là tên thành phố lớn nhất Việt Nam. 

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Thủ tướng đã nói điều tôi muốn nghe!

Category: báo chí, Tag: Những người sống quanh ta,Văn hóa Xã hội,vânphong

07/22/2008 07:15 pm
Chiều 22/7, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng làm việc với UBND tỉnh Khánh Hoà. Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hoà Võ Lâm Phi nêu với Chính phủ 6 kiến nghị về chính sách chung và 12 kiến nghị về các vấn đề của địa phương, trong đó không có nội dung về vấn đề được dư luận rất quan tâm: Tập đoàn Posco của Hàn Quốc muốn đầu tư xây dựng nhà máy thép tại khu vực Đầm Môn trong Khu Kinh tế Vân Phong (KKTVP), lấn mất khá lớn diện tích đã được quy hoạch cho Cảng Trung chuyển container quốc tế Vân Phong (Cảng TCCQTVP) – giai đoạn tiềm năng và khu thương mại - dịch vụ - tài chính (phi thuế quan) của KKTVP. Nhưng không phải tỉnh không kiến nghị, việc này được dành cho ông Nguyễn Văn Tự - UV Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Khánh Hoà. Ông Nguyễn Văn Tự trình bày một “tâm thư” của nhiều vị nguyên là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Khánh Hoà, đề nghị Chính phủ tạo điều kiện để sớm triển khai các dự án lớn tại KKTVP như tổ hợp lọc hoá dầu của Petrolimex, tổ hợp nhiệt điện than của tập đoàn Sumitomo (Nhật), nhà máy thép liên hợp của Posco. Ông nói rằng vừa rồi có một đoàn nhà báo Việt Nam (có cả ThiềmThừ) đi thăm các nhà máy thép của Posco bên Hàn Quốc, về nhà ai cũng nói vấn đề môi trường của họ rất ổn! Dường như ông cho rằng, việc Posco đầu tư nhà máy thép tại Đầm Môn chỉ vướng một chút chuyện môi trường!
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang nghe ông Nguyễn Văn Tự (bên trái) và ông Võ Lâm Phi (bên phải) báo cáo về phương án vị trí nhà máy thép của Posco
Ngay khi bắt đầu phần phát biểu của mình, Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã nhắc đến dự án nhà máy thép liên hợp Posco. Ông nói, từ người dân thường đến nhà khoa học, nhà tư vấn, cán bộ cao cấp đều quan tâm đến vấn đề này. Ông khẳng định, Chính phủ chưa cho phép tập đoàn Posco đầu tư nhà máy thép tại Vân Phong như một số người lầm tưởng và tuyên truyền. Chính phủ mới chỉ đồng ý về nguyên tắc cho tập đoàn Posco lập dự án tại Vân Phong. Ông cũng lưu ý, Khánh Hoà cần quan tâm xử lý nghiêm vụ Nhà máy tàu biển Hyundai-Vinashin gây ô nhiễm môi trường và vụ phóng viên Minh Quốc bị đánh tại cuộc thi HHHV 2008 (!).
Với việc xuất hiện những dự án trị giá nhiều tỷ đô-la Mỹ của Petrolimex, Sumitomo, Posco, quy hoạch chung KKTVP cần được điều chỉnh. Tỉnh Khánh Hoà đề nghị Chính phủ uỷ quyền cho Bộ Xây dựng làm việc này. Tuy nhiên, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng thẳng thừng bác bỏ. Ông nói, điều chỉnh quy hoạch chung KKTVP là việc rất quan trọng, Chính phủ cần trực tiếp quyết định.
Về dự án nhà máy thép liên hợp của Posco, Thủ tướng nói: “Các đồng chí Khánh Hoà sốt ruột, chúng tôi còn sốt ruột hơn. Ta sốt ruột nhưng phải bình tĩnh. Các đồng chí Đỗ Mười, Trần Đức Lương, Võ Văn Kiệt và cả tôi đã đến trụ sở Posco, mời họ đầu tư vào Việt Nam. Họ chọn vị trí thuận lợi nhất cho họ, phù hợp lợi ích của họ. Nhưng ta phải có quyết định có lợi nhất cho ta, cho sự phát triển bền vững lâu dài cho con cháu muôn đời sau. Cảng TCCQTVP có vị trí rất thuận lợi để xây dựng đạt năng lực 300 – 400 triệu tấn/năm, không thua kém bất cứ cảng nào trong khu vực. Cảng TCCQTVP và Cảng Hàng không quốc tế Cam Ranh là 2 yếu tố quan trọng nhất kích thích Khánh Hoà phát triển nhanh về mọi mặt. Tại KKTVP, ưu tiên số một là Cảng TCCQVP, làm gì cũng không được giảm năng lực của Cảng. Ưu tiên số 2 là môi trường, không thể đánh đổi môi trường lấy bất cứ thứ gì. Sẽ phải có Hội đồng thẩm định quốc gia để thẩm định toàn diện dự án nhà máy thép của Posco.”
Thủ tướng đã nói điều ThiềmThừ và rất nhiều người muốn nghe. Lời nói mang lại hy vọng. Nhưng việc thực hiện lời nói mới mang lại lòng tin!
Sơ đồ Cảng Trung chuyển container quốc tế Vân Phong

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

Xăng tăng đột ngột, thế mà hay!

Category: Tào lao, Tag: Báo Tạp chí,bãogiá,Giải trí

07/21/2008 08:39 am
Thấy trên mạng có bài vè hay hay về xăng tăng giá. Chả biết của ai, cóp đại. Tác giả đừng đòi tiền bản quyền nha, tiền mua xăng còn thiếu đây.
Xăng tăng đột ngột thế mà hay
Các bác ô tô phải bấm tay
Việc có thật cần thì mới phóng
Hết chơi bất tận suốt đêm ngày
Xăng tăng đột ngột thế mà hay
Các bác vĩ mô lại cối chày
Cứ tưởng hứa rồi thì phải giữ
Ai ngờ các bác lại quắt quay
Xăng tăng đột ngột thế mà hay
Ở lại cơ quan cả tháng này
Mỗi tháng một lần về mẹ đĩ
Khổ thằng cu ấy phải ăn chay .....
Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm trước nói sau. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc không nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói một đằng làm một nẻo... Hôm qua bảo Thứ trưởng Bộ Công Thương nói không tăng giá xăng, hôm nay đùng một cái tăng 31% ..
Xăng 95 lên 19.680đ/lít, điểm bán xăng tại Mã Vòng, Nha Trang phải cắt cử nhiều nhân viên bảo vệ, đề phòng lộn xộn bất trắc.