Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Công lý sẽ không ngoảnh mặt đi

Bài viết không lên mặt báo được. Đăng lên đây, như một lời tạ lỗi với cụ Huỳnh Văn Truyện, vì đã không làm được điều tốt nhất mà cụ gửi gắm, trông cậy. Đăng lên đây, để thêm một tiếng nói, một tiếng kêu, cho công lý thôi ngoảnh mặt với vụ án này.

Bài 1: HAI ÁN GIẾT NGƯỜI

          “Làm người cha có con bị tù oan vì tội giết người, đau đớn lắm. Còn sống ngày nào, tôi còn đi kêu oan ngày ấy”. Vừa cầm cố 6 công đất để có tiền từ huyện Thới Bình (Cà Mau) ra Hà Nội kêu oan cho con trai Huỳnh Văn Nén, cụ Huỳnh Văn Truyện, nay đã 89 tuổi nói.

Đêm 23/4/1998, bà Lê Thị Bông ở thôn 2 (xã Tân Minh, nay là thị trấn Tân Minh, Hàm Tân, Bình Thuận) bị xiết cổ chết. Ngày17/5/1998, cơ quan CSĐT, Công an tỉnh Bình Thuận bắt tạm giam Huỳnh Văn Nén (sinh năm 1962, quê Cà Mau, trú tại thôn 2, Tân Minh, Hàm Tân, Bình Thuận) vì nghi Nén là thủ phạm giết bà Bông. Trong trại tạm giam, Huỳnh Văn Nén khai nhận tội giết bà Bông để cướp chiếc nhẫn 1 chỉ vàng. Mấy tháng sau, anh ta khai thêm, đã cùng nhiều người của gia đình vợ giết bà Dương Thị Mỹ ở cùng thôn, đêm 18/5/1993. Từ lời khai này, ngày 2/12/1998 cơ quan CSĐT, Công an tỉnh Bình Thuận phục hồi điều tra vụ bà Mỹ bị giết, khởi tố Huỳnh Văn Nén, vợ anh ta là Nguyễn Thị Cẩm, mẹ vợ anh ta là Nguyễn Thị Lâm và 7 nguời con, cháu của bà Lâm, tổng cộng 10 người. Vụ án đó, sau này nổi tiếng với tên gọi “vụ án vườn điều”.
Ngày 31/8/2000, TAND tỉnh Bình Thuận xét xử sơ thẩm vụ án bà Bông bị giết. Tòa nhận định, bị cáo Huỳnh Văn Nén là tội phạm cực kỳ nguy hiểm, mối hiểm họa cho lương dân, tuy nhiên bị cáo đã có công khai báo về vụ bà Dương Thị Mỹ bị giết. Tòa tuyên phạt Huỳnh Văn Nén mức án tù chung thân về tội giết người.
Ngày 7/3/2001, TAND tỉnh Bình Thuận xét xử sơ thẩm “vụ án vườn điều’. Trước đó, bị cáo Nguyễn Thị Nhung, chị ruột vợ Huỳnh Văn Nén đã chết đêm 24/2/2001, do bệnh hiểm nghèo. Tòa tuyên án phạt tù giam từ 2 năm đến 10 năm về tội “giết người” đối với 5 bị cáo, trong đó Huỳnh Văn Nén bị phạt 6 năm tù. Huỳnh Văn Nén không kháng án đối với cả hai bản án.

Bị oan trong “vụ án vườn điều’
 Ngày 14/6/2001, Toà Phúc thẩm, TAND Tối cao tại TPHCM xét xử phúc thẩm (lần 1) “vụ án vườn điều’. Tại đây, Huỳnh Văn Nén phản cung, nói rằng những lời anh ta nhận tội và khai báo về hành vi phạm tội của những người khác là do bị đánh, bị bức cung, thực tế Nén hoàn toàn không biết gì về vụ bà Mỹ bị giết. Khi xảy ra “vụ án vườn điều’, Nén không ở Tân Minh mà đang làm thuê tại “ Căn cứ 4” (xã Xuân Hoà, Xuân Lộc, Đồng Nai). Trong trại giam, khi kiểm sát viên VKSND tỉnh Bình Thuận phúc cung, Nén kêu oan nhưng vẫn bị buộc tội. Tại phiên toà sơ thẩm Nén vẫn khai nhận tội và sau đó không kháng án, vì không hy vọng được giải oan, sợ bị đánh tiếp. Phiên tòa phúc thẩm (lần 1) “vụ án vườn điều” phải tạm hoãn… 
 Huỳnh Văn Nén tại phiên tòa ngày 14/6/2001
Từ ngày 9/3/2005 đến ngày 11/3/2005, Toà Phúc thẩm, TAND Tối cao tại TPHCM xét xử phúc thẩm (lần 3) “vụ án vườn điều”, tuyên hủy  toàn bộ bản án sơ thẩm (lần 2), giao toàn bộ hồ sơ cho cấp sơ thẩm điều tra lại từ đầu, kiến nghị Bộ Công An thụ lý điều tra.
Tháng 12/2005, Cơ quan điều tra Bộ Công an và  VKSND Tối cao công bố kết quả phục hồi điều tra “vụ án vườn điều”, theo đó không có đủ chứng cứ chứng minh hành vi phạm tội của các bị can, bị cáo. Sau đó, các bị cáo trong vụ án này đã được đình chỉ điều tra bị can, được các cơ quan pháp luật xin lỗi công khai và được bồi thường oan sai. Riêng Huỳnh Văn Nén không được bồi thường oan sai trong “vụ án vườn điều”, tiếp tục thụ án tù chung thân tại vụ án bà Bông.

Kết án chỉ dựa vào lời khai nhận tội

          Theo biên bản khám nghiệm hiện trường ngày 24/4/1998, hai bên hàng rào giữa nhà bà Bông và chùa Thạch Long có hai con dao, nhưng trong quá trình khám nghiệm, con dao nằm phía ngoài hàng rào đã bị mất? Ở hiên nhà bà Bông có một dấu bàn chân phải không dép in hằn trên cát, kích thước 23 x 9 cm, gót rộng 4,5 cm. Trên ghế sa lông trong nhà có 3 dấu chân không dép, kích thước 22 x 8,5 cm, gót rộng 4 cm. Nhưng việc điều tra sau đó không cho biết 3 dấu chân trên sa lông là dấu chân phải hay dấu chân trái, 4 dấu chân là của một người hay của hai người khác nhau, có dấu chân nào trùng hợp với dấu chân của Huỳnh Văn Nén hay không? Theo kết luận điều tra, Nén khai, anh ta dùng một sợi dây dù để xiết cổ bà Bông, sau đó ném bỏ bên đường mòn khi bỏ chạy khỏi hiện trường. Nhưng sợi dây được coi là tang vật được tìm thấy ở một nơi cách xa đường mòn hơn 100m. Cơ quan điều tra không thu hồi được tài sản duy nhất của bà Bông bị mất là chiếc nhẫn 1 chỉ vàng 24K, với lý do Nén đã làm mất khi bỏ chạy… Tại phiên tòa ngày 31/8/2000, ngoài lời nhận tội của Huỳnh Văn Nén (mà Nén khai do bị bức cung, nhục hình), không có nhân chứng, vật chứng nào khẳng định anh ta giết bà Bông.
         
         Huỳnh Văn Nén cởi áo, chỉ những vết sẹo mà anh ta nói là do bị đánh, tại phiên tòa ngày 9/3/2005  
                                                                                                             Nguyễn Đình Quân
Những bài trên báo Tiền Phong về vụ án vườn điều" và vụ Huỳnh Văn Nén:    http://www.tienphong.vn/search/duG7pSDDoW4gdsaw4budbiDEkWnhu4F1/vu-an-vuon-dieu.tpo?page=2


Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Nhân danh người cha

“Làm người cha có con bị tù oan vì tội giết người, đau đớn lắm. Còn sống ngày nào, tôi còn đi kêu oan ngày ấy. Tôi có nguyện ước, trước khi nhắm mắt xuôi tay, vụ án bà Bông được kháng nghị và tái thẩm”. Cụ Huỳnh Văn Truyện nói, khi gặp phóng viên báo Tiền Phong. 
Cụ Huỳnh Văn Truyện ghé nhà Thiềm Thừ tại Nha Trang, khi cụ ra Bắc kêu oan cho con trai, năm 2006

Cụ Huỳnh Văn Truyện năm nay 89 tuổi, ở xã Thới Bình (huyện Thới Bình, Cà Mau), có 11 công đất.  Ngày 20/11/2013, cụ Truyện cầm cố 6 công đất, ra Hà Nội, đến trụ sở TAND Tối cao và trụ sở VKSND Tối cao nộp đơn kêu oan cho con trai là Huỳnh Văn Nén, đang thụ án tù chung thân do bị kết tội giết bà Lê Thi Bông ở thôn 2 (Tân Minh, Hàm Tân, Bình Thuận) đêm 23/4/1998. Hành trình kêu oan cho con trai của cụ Truyện bắt đầu từ tháng 9/2000, khi anh Huỳnh Văn Nén bị kết án tù chung thân. Năm 2006, cụ đã cầm cố 5 công đất để ra Hà Nội kêu oan cho con trai...
Ngày 2/7/2001, báo Tiền Phong đăng bài “Những câu hỏi quanh vụ bà Bông bị giết”. 
Ngày 11/4/2006 báo Tiền Phong đăng bài “Hậu “vụ án vườn điều” – Huỳnh Văn Nén bị oan”.  
Ngày mai, 29/11/2013...



Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Chuyện bây giờ mới kể về nàng Haiyan

Sáng 9/11, goi điện thoại cho đảo Song Tử Tây, đảo ở Trường Sa được dự đoán là gần tâm bão Haiyan nhất. Nghe Chính trị viên Nguyễn Trọng Bình nói, đang gió cấp 9, cấp 10, giật cấp 12 và còn mạnh lên. Dù anh Bình nói, đảo đã chuẩn bị chu đáo để đối phó với bão, nhưng qua điện thoại, vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng của anh.
Gọi cho đảo Nam Yết, đảo Đá Tây, đảo Sinh Tồn Đông…, nghe kể chưa có gió to. Không dám mừng. Chỉ thầm hy vọng…
Hơn 10 giờ, gọi cho Thượng tá Nguyễn Trọng Bình, “ò í e”. Chờ vài chục giây, gọi lại, “ò í e”. Điều không mong đợi đã xảy ra? Ruột như thắt lại. Gọi lại lần nữa. Không ò í e nhưng cũng không có chuông, khoảng thời gian đó dường như rất dài… Thở phào khi nghe tiếng nhạc chuông đầu tiên, sau đó là giọng nói quen thuộc của Thượng tá Bình, thông báo đảo chưa bị thiệt hại gì.
Từ lúc đó, mỗi lần bấm nút gọi điện thoại ra Trường Sa là một lần hồi hộp, chờ đợi tiếng nhạc chuông. Chỉ cần nghe tiếng nhạc chuông điện thoại, là biết đảo vẫn đang đứng vững.
14 giờ, gọi điện tới đảo Đá Lớn C, gặp đảo trưởng, Thượng úy Phan Văn Cân. Cân thông báo, ở đảo đang có gió cấp 7 cấp 8, sóng mù mịt. Anh em đang trò chuyện, chợt nghe tiếng chó sủa. Sao đang bão to mà chó vẫn sủa? Chó thì phải sủa chớ anh, mà bão có to lắm đâu. Nghe anh chàng đảo trưởng nói bằng giọng đặc trưng Phú Yên, bật cười. Từ lúc đó, tin rằng Trường Sa sẽ vững vàng chống chọi cơn bão Haiyan.
15 giờ, Trung tá Lương Xuân Giáp, Chính trị viên phó đảo Trường Sa thông báo, đảo đã hết mưa, gió nhẹ. Để chứng minh, anh gửi mấy bức ảnh chụp bằng ipad, trong đó có mấy chú heo thong dong gặm cỏ cạnh sân bay, cảnh sóng biển hiền hòa ở bờ đảo.
17 giờ, Trung tá Nguyễn Văn Dũng, Chính trị viên phó đảo Song Tử Tây nói, ở đảo chỉ còn gió cấp 4, cấp 5 thôi. Ngó xem mấy trang dự báo thời tiết, thấy báo tâm bão Haiyan đã ở cách Song Tử Tây hơn 200 km về phía Bắc. Làm tin “Bão Haiyan đã đi qua Trường Sa”, nhưng chưa dám gửi ra tòa soạn. Hơn 18 giờ, lần lượt nhận được mấy bức ảnh Trung tá Dũng gửi, cho thấy cảnh lính đảo Song Tử Tây đang dọn dẹp cành cây gãy, đang chơi bóng chuyền. Cảm ơn Dũng nhé, anh yên tâm gửi tin “Bão Haiyan đã đi qua Trường Sa” ra tòa soạn.





Đang viết stt này, ngó vô FB ông bạn Trần Tuấn, thấy giật stt: “Sau siêu bão giật cấp 17, Đà Nẵng giờ này la liệt cảnh đờn ông bắc bàn ngồi trước cửa nhà nhậu. Đờn bà ông ổng hát K-ôkê trong nhà”. Cầu mong cho ở các tỉnh phía Bắc cũng được như ở Đà Nẵng, đàn ông la cà, đàn bà ông ổng… 

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Lại lố đà

Các nhà báo viết về vụ ông Chấn, nên tỉnh táo một chút, vì ông Chấn một chút. Ông Chấn có thể bị khép tội mới - tội vu khống - từ những bài báo các bạn viết theo lời kể của ông ấy về chuyện bức cung, ép cung.

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Nhớ lại Vụ án vườn điều

Vụ Nguyễn Thanh Chấn là một vụ án oan sai nghiêm trọng. Nhưng vụ án oan vào loại lớn nhất trong lịch sử tư pháp Việt Nam, phải là VỤ ÁN VƯỜN ĐIỀU. Tổng cộng 10 người thuộc 3 thế hệ trong một gia đình bị khởi tố, 8 người bị bắt giam, 1 người bị chết khi chưa được giải oan. Đó cũng là vụ án, những người làm báo có thể nhắc tới với sự tự hào
http://www.tienphong.vn/search/duG7pSDDoW4gdsaw4budbiDEkWnhu4F1IA==/vu-an-vuon-dieu.tpo?page=1

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Tim đàn bà, chỉ có hai ngăn

Ông Nguyễn Thanh Chấn vừa được trả tự do, sau 10 năm chịu án chung thân. Ông được trở về với gia đình từ tình yêu thương của một người phụ nữ, tình yêu thương vĩ đại. Vĩ đại, không phải bởi 10 năm đằng đẵng bà Chiến kêu oan cho chồng. Vĩ đại, bởi tình yêu thương đã khiến người đàn bà không mất niềm tin vào người chồng bị quy tội “trộm tình”, bởi tình yêu thương đã giúp một người đàn bà quê mùa trở nên khôn khéo, sáng suốt, biết cách âm thầm tìm chứng lý minh oan cho chồng.    


Bà Chiến khóc ngất khi đón chồng đoàn tụ với gia đình

Câu chuyện của ông Chấn làm tôi nhớ lại một bộ phim của Hungary, được xem cách nay đúng 30 năm. Cảnh ngộ của nhân vật chính trong phim khá giống cảnh ngộ ông Chấn. Có một thanh niên 20 tuổi bị khép án tử hình vì tội giết người. May mắn cho anh ta, khi sắp bị hành quyết thì được giảm án, xuống tù chung thân. Trong 20 năm đẹp nhất của đời người, anh ta đã phải ngồi tù, cho đến khi thủ phạm thực sự của vụ giết người đầu thú. Lật lại quá trình tố tụng của vụ án, nhà chức trách thấy rằng, khi bị bắt, người thanh niên đã kêu oan, đã có một phụ nữ làm chứng về việc anh ta ngoại phạm. Nhưng có một phụ nữ khác làm chứng ngược lại, rằng bà ta đã thấy người thanh niên tại nơi xảy ra án mạng, vào thời điểm xảy ra án mạng.
Khi được hỏi, tại sao làm chứng rằng người thanh niên không ngoại phạm, bà ta ráo hoảnh nói, làm vậy vì ghét bà hàng xóm. Hai bà có xích mích nhau, khi thấy bà kia làm chứng về việc anh thanh niên ngoại phạm, bà ta nói ngược lại. Chỉ vì muốn nói cho bõ ghét con mụ hàng xóm, mà đưa một người vô tội vào cõi chết.


Theo y học, trái tim có 4 ngăn. Nhưng theo tôi, trái tim đàn bà chỉ có hai ngăn. Một ngăn dành cho yêu thương dịu dàng, một ngăn để chứa hận thù, đố kỵ, cay nghiệt. Ngăn yêu thương có cửa vào không lớn, nhưng bên trong rất rộng. Ngăn đố kỵ, cay nghiệt nhỏ hẹp, nhưng những thứ đã được chất chứa trong đó rất khó thoát ra, biến mất. Đàn bà trẻ thì đẹp hơn đàn ông, nhưng mau già, mau xấu hơn đàn ông vì cứ tích cóp vào cái ngăn nhỏ hẹp, độc hại ấy.   

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

Vô đề

Sau mấy tháng sổng chuồng, một con cọp bị bắt trở lại vườn thú. Con cọp ở chuồng bên hỏi:
- Rừng hết rồi, mày trốn ở đâu mà được lâu thế?
- Tao trốn trong một công sở.
- Mày ăn gì?
- Mỗi tuần tao xơi một công chức, chả ai biết.
- Thế sao mày bị phát hiện?
- Tao chén mất bà lao công…